Bài viết

Chiếc Lá Trong Sổ Tay

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Lá Trong Sổ Tay

Năm 1973, ở một đơn vị nhỏ đóng gần rừng, có một người lính tên Phúc luôn mang theo một cuốn sổ tay màu xanh đã cũ. Bìa sổ sờn góc, dây buộc thay đi thay lại nhiều lần, nhưng anh chưa bao giờ bỏ nó.

Trong cuốn sổ ấy không chỉ có ghi chép công việc. Còn có những dòng rất ngắn, viết vào những lúc rảnh hiếm hoi: thời tiết, đường đi, vài suy nghĩ vụn vặt.

Và một chiếc lá khô kẹp giữa những trang giấy.

Không ai biết nó từ đâu ra.

Phúc cũng không nói.

Chỉ biết rằng từ ngày đầu cầm cuốn sổ, chiếc lá đã ở đó.

Một đồng đội từng hỏi:
“Lá gì mà giữ kỹ vậy?”

Phúc chỉ đáp:
“Lá này không phải để nhớ cây.”

Không ai hiểu câu trả lời đó, nên cũng thôi không hỏi thêm.

Những ngày ở đơn vị, cuốn sổ đi cùng Phúc qua nhiều chặng đường. Có hôm mưa ướt, anh phải hong khô từng trang. Có hôm hành quân gấp, sổ bị nhét vội vào ba lô.

Nhưng chiếc lá vẫn nằm yên, không rơi, không vỡ.

Năm 1974, trong một lần dừng chân giữa rừng, Phúc mở sổ ra.

Chiếc lá vẫn còn đó, nhưng đã mỏng hơn, giòn hơn.

Anh nhìn rất lâu.

Rồi lấy bút viết thêm một dòng mới:

“Hôm nay rừng yên.”

Không ký tên, không ghi ngày đầy đủ.

Chỉ một câu như mọi ngày.

Một đồng đội ngồi cạnh hỏi:
“Anh viết gì vậy?”

Phúc đóng sổ lại:
“Viết để sau này còn nhớ.”

Người kia cười nhẹ:
“Nhớ gì?”

Phúc không trả lời.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Đơn vị giải tán, mỗi người một hướng trở về.

Phúc đứng rất lâu trước khi bước đi.

Cuốn sổ vẫn ở trong tay.

Về đến làng, anh không mở sổ ngay. Chỉ để nó trong ngăn bàn cũ.

Một buổi chiều, khi trời yên và gió nhẹ, anh mới mở lại.

Trang cuối vẫn còn dòng chữ cũ.

Và chiếc lá.

Anh chạm vào nó.

Rất nhẹ.

Chiếc lá không còn nguyên vẹn như trước, nhưng vẫn giữ hình dáng cũ.

Mẹ anh đi ngang qua, hỏi:
“Cái gì vậy con?”

Phúc im lặng một lúc.

Rồi nói:
“Là thứ đã đi cùng con qua nhiều ngày.”

Mẹ nhìn cuốn sổ, không hỏi thêm.

Phúc khép lại.

Ngoài hiên, gió thổi qua hàng cây.

Không mạnh, nhưng đều.

Anh đặt cuốn sổ lên bàn.

Không cất đi nữa.

Vì lần đầu tiên, anh hiểu rằng:

Có những thứ không cần giữ mãi nguyên vẹn để có ý nghĩa.

Chỉ cần nó đã từng ở đó… trong đúng những ngày cần nó nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn