Chiếc Lô-gô Bông Lúa Trên Vạt Áo Phù Sa
Câu chuyện kể về ký ức rực rỡ của tuổi thanh xuân nơi tuyến lửa miền Tây Nam Bộ. Đó là sự giao hòa giữa tình yêu đôi lứa thời chiến và lý tưởng cách mạng, được minh chứng bằng một kỷ vật giản dị nhưng vô giá – chiếc lô-gô thêu hình bông lúa vàng – biểu tượng của sự kiên trung và niềm hy vọng về một ngày hòa bình, no ấm.
Mùa thu năm 1970, vùng căn cứ Đồng Thap ngập trong nước lũ và khói đạn. Bà Lan khi ấy mới tròn mười tám, mang trong mình trái tim sôi nổi của người nữ giao liên. Đôi chân trần của cô gái quê Đồng Tháp đã thuộc lòng từng con lạch, từng rặng tràm để mang thư mật, đưa đường cho cán bộ băng qua các đồn bốt địch.
Trong một đêm trăng chênh chếch trên dòng kênh vắng, bà Lan tình cờ gặp lại ông Ba - một chiến sĩ trinh sát trẻ người miền Đông lên chi viện. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình yêu của họ nảy nở thật bình dị, thiêng liêng. Hôm chia tay để ông Ba đi làm nhiệm vụ đặc biệt, ông đã nhét vào tay bà một kỷ vật được gói cẩn thận trong lá chuối khô.Đó là một chiếc lô-gô nhỏ thêu hình bông lúa vàng óng. Ông Ba thì thầm: "Chiếc lô-gô này thay anh ôm lấy em. Ngày nào quê hương sạch bóng quân thù, bông lúa này sẽ lại trĩu hạt trên mảnh đất Đồng Tháp quê mình".Nhiều tháng sau đó, trong một trận càn ác liệt, căn cứ bị pháo kích dữ dội. Nhớ lời người thương, bà Lan cất chặt chiếc lô-gô vào chiếc túi vải nhỏ đeo sát ngực. Dù bị thương ở cánh tay trái, cô gái kiên trung vẫn băng mình qua làn đạn, bảo vệ an toàn cho hầm bí mật của đơn vị.Chiến tranh lùi xa, đất nước thống nhất, ông Ba trở về và họ nên duyên vợ chồng. Chiếc lô-gô ngày nào giờ được lồng cẩn thận trong khung kính, trở thành di sản vô giá của gia đình. Mỗi mùa gặt về, khi nhìn cánh đồng lúa chín vàng ươm thẳng cánh cò bay ở Đồng Tháp, bà lại rưng rưng nhớ về "thời hoa lửa" – thời khắc mà tuổi thanh xuân của họ đã rực cháy như những đốa hoa, thắp sáng con đường độc lập, tự do cho dân tộc.



