Bài viết

CHIẾC LỒNG ĐÈN TRONG ĐÊM

Hà Nội18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày còn nhỏ, ông Dũng rất thích Trung thu. Mỗi năm, mẹ đều làm cho ông một chiếc đèn đơn giản bằng tre và giấy màu. Chiếc đèn không đẹp như những chiếc bán ngoài chợ, nhưng ông luôn giữ gìn cẩn thận.

Rồi chiến tranh đến.

Những mùa Trung thu trở nên yên lặng. Trẻ con không còn được tập trung đông ngoài sân. Những chiếc đèn cũng ít xuất hiện.

Một năm, mẹ vẫn làm cho ông một chiếc đèn nhỏ.

Bà lấy vài thanh tre cũ, uốn thành khung rồi dán giấy.

Tối hôm đó, cả nhà ngồi trong căn phòng tối. Chiếc đèn được thắp lên bằng một ngọn nến nhỏ. Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ soi những gương mặt quanh mâm cơm.

Ông Dũng sau này nói đó là Trung thu ông nhớ nhất.

Không có tiếng trống.

Không có đoàn rước.

Không có bánh trái đầy đủ.

Chỉ có một chiếc đèn nhỏ và mẹ ngồi bên cạnh.

Nhiều năm sau, khi đã có gia đình, ông vẫn làm đèn cho các cháu.

Ông không mua những chiếc đèn hiện đại.

Ông tự làm.

Các cháu hỏi tại sao.

Ông nói vì ngày trước ông từng có một chiếc đèn như thế.

Mỗi lần làm đèn, ông lại kể về mẹ.

Ông kể rằng trong những năm tháng khó khăn, người ta vẫn cố giữ những niềm vui nhỏ cho trẻ con.

Bởi chiến tranh có thể làm mất nhiều thứ, nhưng không thể để tuổi thơ biến mất hoàn toàn.

Một năm, ông làm chiếc đèn lớn hơn bình thường.

Các cháu cùng ông dán giấy.

Khi thắp lên, cả sân sáng rực.

Ông đứng nhìn.

Trong ánh sáng ấy, ông nhớ chiếc đèn nhỏ của mẹ.

Hai thời điểm cách nhau hàng chục năm.

Một bên là căn phòng nghèo trong những năm chiến tranh.

Một bên là sân nhà đầy tiếng cười trẻ nhỏ.

Nhưng ánh sáng vẫn giống nhau.

Đó là ánh sáng của gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn