Chiếc Lốp Xe Dưới Làn Đạn (2)
Khi xe tải bị hỏng giữa làn pháo kích, Toàn đã nhường sự an toàn cho Dũng bằng cách đẩy bạn vào gầm xe để tránh bom, còn mình chấp nhận chịu thương tích nặng. Nhờ sự hy sinh đó, cả hai đã cứu được xe hàng và giữ được mạng sống cho nhau. Tình đồng chí ở đây là sự phản xạ của lòng tốt, nơi người chiến sĩ luôn chọn phần nguy hiểm nhất về mình để bảo vệ đồng đội.
Trên con đường vào mặt trận phía Nam năm 1971, Toàn và Dũng là hai tài xế trên một chiếc xe vận tải đầy ắp đạn dược. Xe của họ không có kính chắn gió, bụi Trường Sơn phủ mờ gương mặt, chỉ có ánh mắt rực cháy quyết tâm đưa hàng đến đích.
"Anh điên à? Một mình anh làm sao kích xe lên kịp? Hai đứa làm mới nhanh!" – Dũng không nghe, lao ra ngoài cùng với chiếc lốp dự phòng.Dưới làn đạn nổ chát chúa, hai người phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy. Toàn dùng sức mạnh của đôi vai để giữ đòn bẩy, còn Dũng nhanh tay tháo ốc. Đúng lúc chiếc lốp vừa được lắp vào, một tiếng rít xé lòng vang lên. Toàn nhìn thấy một quả bom bi đang lao về phía họ. Không kịp suy nghĩ, anh tung người đẩy mạnh Dũng vào sâu dưới gầm xe, còn mình thì bị sức ép của vụ nổ hất văng ra xa.Chiếc xe được cứu, hàng hóa vẫn an toàn, nhưng Toàn đã bị thương rất nặng ở lưng và đôi tay. Khi khói bụi tan đi, Dũng bò ra từ gầm xe, ôm chầm lấy người anh già đang nằm lịm trên mặt đường đầy sỏi đá.Nhiều năm sau chiến tranh, ông Toàn trở về quê với những vết sẹo dài trên lưng, khiến ông không thể làm được việc nặng. Ông Dũng, người đã trở thành một doanh nhân thành đạt, năm nào cũng về thăm và hỗ trợ gia đình ông Toàn. Trong một lần ngồi lại bên nhau, ông Dũng cầm lấy đôi bàn tay chai sần của bạn và nói:
"Năm ấy nếu anh không đẩy em vào gầm xe, thì cái lốp đó đã là tấm bia mộ của em rồi."
"Mày còn sống để mà lái xe tiếp là tao vui rồi. Xe còn lăn bánh, tình mình còn xanh, thế là đủ!"

