Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC LƯỢC CỦA BÀ CHẨU THỊ LÈN

Câu Chuyện kể về kỷ niệm của một Chiếc Lược

Tuyên Quang18/08/2026Xã Lâm Bình (Đoàn xã Lâm Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHIẾC LƯỢC CỦA BÀ CHẨU THỊ LÈN


CHIẾC LƯỢC CỦA BÀ CHẨU THỊ LÈN

Có những kỷ vật nhỏ đến mức người ta có thể dễ dàng bỏ quên giữa cuộc đời rộng lớn.

Một chiếc lược là như thế.

Ngày hôm nay, trong những cửa hàng sáng choang, người ta có thể mua một chiếc lược với giá chỉ bằng một món quà nhỏ. Nhưng có một thời, với những cô gái trẻ đi dân công hỏa tuyến, một chiếc lược lại là thứ rất quý. Quý không phải vì nó đắt tiền, mà bởi trong những năm tháng chiến tranh, có những thứ tưởng như bình thường cũng trở nên xa xỉ.

Bà Chẩu Thị Lèn vẫn còn giữ một chiếc lược như vậy.

Chiếc lược đã đi cùng bà qua một quãng đời rất dài.

Ngày ấy, bà Lèn còn trẻ.

Tuổi thanh xuân của những cô gái thời chiến không giống tuổi thanh xuân của những cô gái hôm nay. Không có những buổi chiều thong thả bên mái hiên, không có những lần đứng trước gương thật lâu để chải tóc, cũng chẳng có những món đồ riêng tư được nâng niu như một thứ thuộc về mình.

Có những ngày, họ chỉ có con đường phía trước và công việc đang chờ.

Là những người làm dân công hỏa tuyến, chị em phải đối mặt với biết bao gian khổ. Đường đi có khi gập ghềnh, đêm tối, bom đạn rình rập. Công việc nặng nhọc, thiếu thốn đủ bề. Quần áo có thể bạc màu vì mưa nắng, đôi bàn chân chai sần vì những chặng đường dài.

Nhưng dù vất vả đến đâu, họ vẫn là những cô gái.

Mái tóc vẫn cần được chải.

Và chiếc lược trở thành một thứ tài sản chung của cả nhóm.

Không phải cô nào cũng có một chiếc.

Có khi một chiếc lược được chuyền từ người này sang người khác.

Người chị dùng xong, đưa cho người em.

Người này chải mái tóc còn vương bụi đường, rồi trao sang bàn tay bên cạnh.

Không ai phàn nàn.

Không ai nghĩ đó là điều gì đặc biệt.

Bởi trong hoàn cảnh ấy, có gì thì cùng nhau chia sẻ cái đó.

Một nắm cơm.

Một ngụm nước.

Một chỗ nằm.

Và một chiếc lược.

Có lẽ chính những điều nhỏ bé như vậy đã làm nên tình đồng đội của họ.

Tôi hình dung một buổi chiều năm ấy.

Sau một ngày dài, những cô gái ngồi bên nhau trong một khoảng nghỉ hiếm hoi. Người tựa vào ba lô, người ngồi trên một tảng đá, người cúi xuống phủi đất trên gấu quần.

Không ai nói những lời lớn lao.

Họ chỉ hỏi nhau:

“Hôm nay có mệt không?”

“Có.”

“Mai còn đi tiếp đấy.”

“Biết rồi.”

Rồi một cô gái lấy chiếc lược ra.

Mái tóc đã rối sau một ngày đường.

Cô đưa chiếc lược cho người bên cạnh.

“Chải đi.”

Người kia nhận lấy.

Những chiếc răng lược nhỏ bé luồn qua mái tóc.

Một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những tháng ngày không bình yên.

Có thể họ chẳng biết chiến tranh còn kéo dài bao lâu.

Có thể họ cũng chẳng nghĩ rằng những ngày tháng ấy sau này sẽ trở thành ký ức quý giá nhất trong cuộc đời mình.

Họ chỉ biết ngày mai vẫn phải lên đường.

Năm tháng trôi qua.

Những cô gái ngày ấy rồi cũng thành những người phụ nữ.

Mái tóc xanh ngày nào dần bạc.

Đôi chân từng đi qua những con đường gian khó nay chậm hơn.

Những người từng ngồi cạnh nhau trong những buổi nghỉ năm xưa, người còn, người mất, người đã đi về một miền ký ức rất xa.

Nhưng chiếc lược vẫn còn đó.

Nằm lặng lẽ trong ký ức của bà Chẩu Thị Lèn.

Nó nhỏ bé đến mức chẳng thể kể hết những gì đã chứng kiến.

Nó không biết nói.

Nhưng nếu một vật có thể nói, có lẽ chiếc lược ấy sẽ kể được rất nhiều chuyện.

Nó sẽ kể về những cô gái tuổi đôi mươi đã rời quê hương.

Kể về những bước chân không ngại gian khổ.

Kể về những đêm thiếu thốn.

Kể về những mái tóc vương bụi đường.

Và kể về những bàn tay đã từng trao nó cho nhau.

Ngày ấy, chiếc lược là của một người nhưng cũng là của tất cả.

Bởi trong những năm tháng khó khăn nhất, người ta không hỏi:

“Cái này là của ai?”

Mà thường chỉ nghĩ:

“Ai cần thì dùng.”

Bây giờ, khi kể về chiếc lược, có thể bà Lèn sẽ không nói nhiều.

Bởi những người đã đi qua chiến tranh thường không cần kể quá nhiều về những gian khổ mình từng trải qua.

Họ đã sống trong những ngày tháng ấy.

Họ hiểu.

Và những người chưa từng trải qua, dù nghe bao nhiêu lần, có lẽ cũng khó hình dung hết được.

Nhưng chính vì thế, những kỷ vật nhỏ bé như chiếc lược lại càng trở nên có ý nghĩa.

Nó giúp thế hệ sau nhìn thấy chiến tranh không chỉ qua những con số, những trận đánh hay những trang lịch sử.

Chiến tranh còn nằm trong một mái tóc rối.

Trong một đôi dép mòn.

Trong một bữa cơm vội.

Trong một chiếc lược được chuyền qua nhiều bàn tay.

Và trong tình cảm của những con người biết chia sẻ với nhau ngay cả khi bản thân mình cũng chẳng có gì nhiều.

Có lẽ, điều quý giá nhất mà chiếc lược của bà Chẩu Thị Lèn giữ lại không phải là hình dáng của nó.

Mà là tình người.

Một chiếc lược nhỏ bé đã đi qua những năm tháng lớn lao.

Nó nhắc chúng ta rằng có những thế hệ đã từng sống trong thiếu thốn nhưng lại biết sẻ chia nhiều hơn chúng ta tưởng.

Họ có thể không có nhiều vật chất.

Nhưng họ có đồng đội.

Có tình thương.

Có niềm tin.

Và có một tuổi trẻ sẵn sàng đặt những điều riêng tư của mình phía sau để góp sức cho đất nước.

Hôm nay, nếu đặt chiếc lược ấy giữa vô vàn những vật dụng hiện đại, có lẽ nó chẳng có giá trị vật chất đáng kể.

Nhưng với bà Lèn, nó có thể là một phần của tuổi trẻ.

Một phần của những người chị em năm nào.

Một phần của những con đường đã đi qua.

Và một phần của một thời mà mỗi con người đều biết rằng: mình không đi một mình.

Chiếc lược vẫn nhỏ bé.

Nhưng câu chuyện của nó thì không nhỏ.

Bởi đôi khi, lịch sử không nằm trong những điều thật lớn lao.

Lịch sử nằm trong chính những vật bình dị nhất.

Một chiếc lược.

Một mái tóc.

Một bàn tay chuyền sang bàn tay.Và những cô gái trẻ của một thời chiến tranh, đã cùng nhau đi qua những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn