CHIẾC LƯỢC GỖ
CHIẾC LƯỢC GỖ
Anh Thành vốn là thợ mộc ở quê. Trước ngày lên đường nhập ngũ, anh tự tay làm một chiếc lược gỗ nhỏ tặng em gái.
Nhưng rồi chiến tranh khiến anh chưa kịp mang về.
Chiếc lược ấy theo anh suốt những năm tháng chiến đấu.
Những đêm nghỉ chân hiếm hoi, anh thường ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ, lặng lẽ dùng dao khắc thêm hoa văn lên mặt lược.
Đồng đội trêu:
“Ra chiến trường mà còn làm đồ thủ công à?”
Anh cười:
“Mai này về còn có cái mang cho em.”
Giữa bom đạn, chiếc lược nhỏ trở thành một phần ký ức quê nhà mà anh luôn giữ bên mình.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ băng qua khu vực trọng điểm giữa đêm.
Trời mưa rất lớn.
Đường rừng trơn trượt khiến việc hành quân vô cùng khó khăn.
Khi gần tới nơi, pháo địch bất ngờ dội xuống.
Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại phía sau.
Anh Thành quay lại cõng đồng đội chạy qua đoạn đường đang sạt lở.
Người lính trẻ được cứu sống.
Còn anh Thành mãi mãi nằm lại bên sườn núi tối mịt năm ấy.
Sau chiến tranh, đồng đội cũ tìm thấy chiếc lược gỗ trong ba lô của anh.
Họ mang nó về trao lại cho gia đình.
Người em gái cầm chiếc lược mà bật khóc nghẹn ngào.
Bởi món quà năm xưa cuối cùng cũng trở về, chỉ tiếc người làm ra nó thì không còn nữa.



