Cựu chiến binh

CHIẾC LƯỢC GỖ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC LƯỢC GỖ

Ngày người lính trẻ tên Tâm lên đường, em gái anh chạy theo đến tận đầu làng. Cô bé chẳng có món quà gì quý giá, chỉ lấy chiếc lược gỗ mà anh vẫn dùng rồi đưa cho anh.

Em nói:

“Anh mang theo đi. Khi nào nhớ em thì nhìn nó.”

Tâm bật cười, xoa đầu em rồi bảo:

“Anh sẽ giữ. Khi nào hòa bình, anh sẽ mang nó về.”

Chiếc lược theo Tâm qua những năm tháng chiến tranh. Mỗi khi có thời gian nghỉ, anh lại lấy nó ra chải tóc và nhớ đến gia đình.

Trong những lá thư gửi về, Tâm thường hỏi em gái đã lớn chưa, có còn chạy theo anh mỗi buổi sáng không.

Cô bé lần nào nhận thư cũng trả lời rằng em vẫn chờ anh về.

Nhưng rồi thư thưa dần.

Một ngày, người đồng đội của Tâm tìm về quê.

Người mẹ vừa nhìn thấy anh đã hiểu.

Tâm đã hy sinh.

Người đồng đội lấy chiếc lược gỗ từ trong túi ra.

Em gái Tâm cầm lấy chiếc lược, đôi tay run lên.

Cô nói:

“Anh ấy đã hứa sẽ mang nó về…”

Không ai nói được gì.

Cô ôm chiếc lược vào lòng rồi khóc.

Nhiều năm sau, cô gái ngày nào đã trưởng thành. Chiếc lược vẫn được giữ trong một chiếc hộp nhỏ cùng những lá thư anh từng gửi.

Mỗi khi con cháu hỏi về người chú đã hy sinh, cô lại lấy chiếc lược ra kể chuyện.

Cô nói rằng ngày ấy anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh chỉ mong một ngày trở về để tiếp tục những ngày tháng bình thường bên gia đình.

Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội ấy.

Chiếc lược đã cũ, gỗ đã bạc màu, nhưng vẫn được giữ nguyên như ngày đầu.

Có những kỷ vật chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng lại quý hơn bất cứ thứ gì, bởi bên trong đó là cả một tuổi trẻ.

Thời hoa lửa đã đi qua. Chiếc lược vẫn nằm trong chiếc hộp nhỏ, nhắc người ta nhớ rằng đã có những người lính ra đi với hành trang giản dị nhất, nhưng mang theo một tình yêu rất lớn dành cho gia đình và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn