Bài viết

Chiếc Lược Gỗ

Bắc Ninh12/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc Lược Gỗ

Mùa khô năm 1970, tại một trạm quân y giữa rừng Trường Sơn, y tá Thu chăm sóc một thương binh trẻ tên Hải.

Hải bị thương nặng trong một trận bom. Những ngày đầu, anh gần như không nói gì. Mỗi buổi sáng, Thu chỉ thấy anh lấy từ túi áo ra một chiếc lược gỗ nhỏ rồi lặng lẽ nhìn rất lâu.

Một hôm, cô hỏi:

— Người nhà tặng anh à?

Hải mỉm cười.

— Em gái tôi làm đấy. Trước lúc đi nó bảo: "Anh nhớ chải tóc cho đẹp rồi hãy về."

Thu bật cười.

Giữa chiến trường khốc liệt, lời dặn ấy nghe thật trẻ con.

Nhưng từ đó, mỗi ngày cô đều thấy Hải dùng chiếc lược chải lại mái tóc đã cháy nắng và bụi đường.

Vài tháng sau, vết thương lành. Đơn vị đến đón anh trở lại mặt trận.

Trước khi đi, Hải gửi lại chiếc lược cho Thu.

— Nếu tôi không quay lại, giữ giúp tôi.

Thu từ chối.

Nhưng Hải vẫn đặt chiếc lược lên bàn.

Mùa xuân năm sau, tin hy sinh của anh được chuyển về trạm.

Thu lặng người.

Nhiều năm sau hòa bình, cô tìm về quê Hải.

Người em gái năm xưa đã là một phụ nữ trung niên.

Khi nhận lại chiếc lược, chị ôm nó vào ngực rồi bật khóc.

Chiếc lược đã cũ.

Nhưng trên đó vẫn còn nguyên những vết dao khắc vụng về của một cô bé ngày nào dành cho người anh trai mà mình yêu quý nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn