CHIẾC LƯỢC GỖ
Ngày lên đường, người mẹ dúi vào tay con trai một chiếc lược gỗ nhỏ.
Bà bảo:
– Khi nào nhớ nhà thì lấy ra chải tóc, coi như mẹ vẫn ở bên.
Chiếc lược theo người lính qua những cánh rừng Trường Sơn, qua những đêm ngủ võng giữa mưa rừng, qua cả những ngày hành quân liên tục không kịp nghỉ.
Có những hôm tóc dài quá, anh lấy chiếc lược ra chải vội.
Mỗi lần như thế, mùi hương gỗ quen thuộc lại gợi nhớ mái nhà nhỏ nơi quê hương.
Chiến tranh có thể chia cắt những cuộc gặp.
Nhưng không thể chia cắt tình yêu thương của gia đình.
Nhiều năm sau, chiếc lược vẫn còn nguyên những vết mòn theo năm tháng.
Đó không chỉ là một kỷ vật.
Đó là hình bóng của mẹ, luôn đồng hành cùng người con trên suốt chặng đường chiến đấu.


