Cựu chiến binh

Chiếc Lược Gỗ Chưa Kịp Trao

Lào Cai06/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Bảy, khi những hàng bằng lăng trước sân nhà đã bắt đầu nhường chỗ cho sắc nắng cuối hạ, đoàn viên thanh niên phường Trung Tâm có dịp đến thăm cựu chiến binh Nguyễn Văn Thành, người lính từng chiến đấu trên chiến trường miền Nam những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Căn nhà nhỏ giản dị, trên bức tường vẫn treo ngay ngắn bộ quân phục đã bạc màu. Sau vài câu chuyện hỏi thăm sức khỏe, ông Thành lặng lẽ mở chiếc hòm gỗ cũ đặt ở góc nhà. Trong đó chỉ có vài tấm huân chương, một cuốn sổ tay đã ngả vàng và một chiếc lược gỗ được bọc cẩn thận trong mảnh vải cũ.

Ông nâng chiếc lược trên tay, ánh mắt chùng xuống.

"Chiếc lược này không phải của tôi. Tôi giữ nó hơn năm mươi năm rồi..."

Không gian như lắng lại.

Ông kể, mùa mưa năm 1973, đơn vị của ông đóng quân giữa cánh rừng già Tây Nguyên. Những ngày ấy, bom đạn diễn ra liên miên. Ban ngày hành quân, ban đêm đào công sự, có khi nhiều tuần liền không được tắm, quần áo lúc nào cũng sẫm màu đất đỏ.

Trong tiểu đội có một chiến sĩ trẻ tên Phạm Quốc Dũng, quê ở Thái Bình. Dũng hiền lành, ít nói nhưng rất khéo tay. Mỗi khi đơn vị nghỉ chân, anh thường nhặt những mẩu gỗ rừng rồi dùng con dao găm nhỏ tỉ mỉ gọt thành lược.

Ông Thành cười nhẹ khi nhớ lại:

"Cả tiểu đội trêu nó là giữa chiến trường còn ngồi làm thợ mộc."

Dũng chỉ cười:

"Em làm để mang về tặng mẹ. Mẹ em tóc dài lắm, trước lúc đi mẹ dặn khi nào hòa bình nhớ mua cho mẹ cái lược mới. Nhưng chắc em không có tiền mua, nên tự làm vậy."

Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét được che kín bằng tăng võng, Dũng lại cặm cụi mài từng chiếc răng lược. Có hôm tay bị dao cứa chảy máu, anh vẫn cười, bảo chỉ cần mẹ chải tóc thấy êm là được.

Chiếc lược dần hoàn thiện. Trên sống lưng lược, Dũng cẩn thận khắc bốn chữ nhỏ: "Tặng mẹ yêu."

Ông Thành vẫn nhớ như in nụ cười rạng rỡ của người đồng đội khi đưa chiếc lược lên ngắm dưới ánh đèn.

Nhưng chiến tranh đâu cho người ta nhiều thời gian để thực hiện những điều giản dị.

Chỉ vài ngày sau, đơn vị nhận nhiệm vụ cơ động gấp.

Trận đánh diễn ra ác liệt từ lúc trời chưa sáng. Bom, pháo và khói lửa phủ kín cả cánh rừng. Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị giữ được trận địa nhưng cũng có những người không thể trở về.

Trong số đó có Dũng.

Khi cùng đồng đội thu dọn ba lô của anh, ông Thành thấy chiếc lược vẫn được bọc cẩn thận trong chiếc khăn tay cũ. Bên cạnh là một mảnh giấy nhỏ ghi vội:

"Nếu mình chưa kịp về, nhờ các anh mang giúp chiếc lược này cho mẹ."

Đọc đến đó, giọng ông nghẹn lại.

"Ngày ấy chiến sự còn rất ác liệt. Chúng tôi tiếp tục hành quân, rồi chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất. Sau giải phóng, việc tìm lại địa chỉ của gia đình đồng đội vô cùng khó khăn."

Ông cẩn thận cất chiếc lược vào ba lô suốt nhiều năm.

Mãi đến cuối những năm 1980, ông mới lần theo địa chỉ cũ tìm về quê người đồng đội.

Người mẹ năm xưa đã già, mái tóc bạc trắng. Khi biết ông là đồng đội của con trai mình, bà lặng người rất lâu.

Ông Thành lấy chiếc lược ra, hai tay run run trao lại.

Bà cụ ôm chiếc lược vào lòng, nước mắt cứ lặng lẽ rơi.

Một lúc sau, bà đưa chiếc lược lên mái tóc bạc, nhẹ nhàng chải từng đường.

"Con tôi... cuối cùng cũng về với mẹ rồi..."

Ông Thành kể, hôm ấy không ai nói thêm được câu nào. Chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài hàng tre và tiếng khóc bị kìm nén của những người đã đi qua chiến tranh.

Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, ông vẫn day dứt:

"Điều khiến người lính đau nhất không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là những lời hứa với đồng đội có lúc phải mất hàng chục năm mới thực hiện được."

Rời ngôi nhà của người cựu chiến binh, chúng tôi mang theo hình ảnh chiếc lược gỗ giản dị. Nó không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử, của tình đồng đội và của những ước mơ rất đỗi bình thường mà chiến tranh đã nhiều lần dang dở.

Có lẽ, giá trị lớn nhất của hòa bình không chỉ là tiếng súng đã lùi xa, mà còn là để mỗi người con được trở về bên gia đình, để những món quà bình dị không còn phải chờ đợi suốt nửa thế kỷ mới đến được tay người nhận.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, mỗi câu chuyện của các cựu chiến binh không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự thủy chung và trách nhiệm với Tổ quốc. Những kỷ vật như chiếc lược gỗ sẽ mãi nhắc nhở rằng, phía sau mỗi trang sử hào hùng là biết bao con người bình dị đã gửi lại tuổi xuân của mình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn