CHIẾC LƯỢC GỖ CHƯA KỊP TRAO
Câu chuyện kể về ông Phạm Minh Đức gìn giữ chiếc lược gỗ do một người đồng đội làm để gửi tặng em gái. Sau khi đồng đội hy sinh, ông đã thay bạn mang kỷ vật trở về với gia đình.
Trong những ngày trú quân năm 1971, một người đồng đội của ông Phạm Minh Đức dùng mảnh gỗ nhỏ để làm chiếc lược tặng em gái. Mỗi lúc nghỉ, người chiến sĩ lại tỉ mỉ gọt từng chiếc răng lược.
Khi chiếc lược vừa hoàn thành, đơn vị bước vào một trận đánh ác liệt. Người đồng đội ấy đã hy sinh và chưa kịp gửi món quà về nhà. Trước khi rời chiến trường, ông Đức cẩn thận bọc chiếc lược trong vải và giữ bên mình.
Sau ngày hòa bình, ông tìm đến gia đình đồng đội để trao lại kỷ vật. Người em gái nhận chiếc lược, lặng đi rất lâu rồi ôm chặt vào ngực.
Ông Đức xúc động nói:
“Đó không chỉ là chiếc lược mà là tình thương và lời nhắn cuối cùng của một người anh dành cho em gái.”
Chiếc lược gỗ chưa kịp trao trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ tình đồng đội, tình thân và những hy sinh không thể nào quên



