Chiếc lược gỗ đi qua Trường Sơn
Trong ba lô của cựu TNXP Trần Thị Lý những năm ở Trường Sơn có một món đồ rất nhỏ mà bà luôn mang theo – một chiếc lược gỗ do người anh trai tự tay làm trước ngày bà lên đường.
Ngày ấy, cuộc sống trên tuyến đường Trường Sơn vô cùng thiếu thốn. Sau những ngày mở đường, san lấp đất đá hay vận chuyển hàng hóa, tóc ai cũng bám bụi đỏ, nhiều người cắt ngắn cho tiện làm việc. Nhưng bà Lý vẫn giữ mái tóc dài ngang vai.
Buổi tối, sau giờ làm nhiệm vụ, các cô gái thường ngồi trước cửa hầm gỡ tóc cho nhau. Chiếc lược gỗ nhỏ của bà vì thế trở thành “tài sản chung” của cả tổ. Người dùng xong lại chuyền cho người khác.
Có một cô gái trong đơn vị rất thích chiếc lược ấy. Mỗi lần mượn đều cười: “Sau này hòa bình chị cho em nhé.”
Bà Lý cũng cười bảo: “Về quê rồi chị làm cái mới tặng.”
Nhưng lời hẹn ấy chưa kịp thực hiện.
Sau một đợt làm nhiệm vụ dài ngày, cô gái ấy phải chuyển đơn vị. Trước lúc đi, cô trả lại chiếc lược rồi lặng lẽ nhét vào tay bà một bông hoa rừng ép khô.
Hai người không gặp lại nhau nữa.
Nhiều năm sau chiến tranh, dọn lại đồ cũ, bà vẫn tìm thấy bông hoa ép nằm giữa những chiếc răng lược đã sẫm màu theo thời gian.
Bà kể, chiếc lược ấy giờ không còn dùng được nữa, nhưng bà vẫn giữ. Bởi với bà, nó không chỉ là kỷ vật của tuổi trẻ, mà còn là ký ức về những cô gái Trường Sơn – những người đi qua chiến tranh với đôi vai đầy đất đá nhưng trong lòng vẫn giữ nguyên nét dịu dàng của tuổi đôi mươi.


