Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC LƯỢC GỖ TRONG BA LÔ

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ XUÂN THIÊN PHÚ (THÔN 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi giữ chiếc lược ấy… không phải để chải tóc,” bà Hường nói, giọng nhẹ mà buồn.

Năm 1972, bà làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom. Cuộc sống giữa rừng khắc nghiệt, ngày nắng cháy, đêm mưa dầm.

“Con gái thời đó… đâu có thời gian chăm sóc bản thân,” bà cười. “Tóc lúc nào cũng rối bù.”

Một lần dọn đường sau trận bom, bà nhặt được một chiếc lược gỗ nhỏ trong chiếc ba lô bị vùi lấp.

“Trong ba lô có vài vật dụng cá nhân… và một tấm ảnh gia đình,” bà kể. “Tôi đoán đó là của một người lính.”

Bà giữ lại chiếc lược như một kỷ vật vô danh.

“Những lúc nghỉ hiếm hoi, tôi lấy ra nhìn… rồi lại cất đi,” bà nói. “Không hiểu sao, nó làm tôi nhớ đến mái nhà, đến những ngày bình yên.”

Một đêm, đơn vị bà bị bom đánh trúng. Một đồng đội nữ bị thương nặng, nằm run rẩy trong hầm.

“Tôi không biết làm gì… chỉ lấy chiếc lược ra, nhẹ nhàng chải tóc cho bạn,” bà nghẹn giọng. “Bạn tôi mỉm cười… rồi nhắm mắt.”

Chiếc lược từ đó không còn là vật nhặt được… mà trở thành ký ức.

Bà Hường khẽ nói:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ… nhưng cũng khiến con người biết trân trọng những điều nhỏ bé nhất. Một chiếc lược… cũng có thể mang theo cả một nỗi nhớ và tình người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn