CHIẾC LƯỢC GỖ TRONG BA LÔ
CHIẾC LƯỢC GỖ TRONG BA LÔ
Anh Bình là người gọn gàng nhất đơn vị. Trong chiếc ba lô bạc màu của anh luôn có một chiếc lược gỗ nhỏ đã sẫm màu theo năm tháng.
Chiếc lược ấy do em gái anh tự tay gọt trước ngày anh lên đường nhập ngũ.
Giữa chiến tranh, khi ai cũng chỉ nghĩ tới hành quân và bom đạn, anh Bình vẫn giữ thói quen mỗi sáng lấy lược chải lại mái tóc đã bết đầy bụi đỏ.
Đồng đội thường trêu:
“Ra trận mà còn điệu.”
Anh chỉ cười:
“Cho giống người ở nhà một chút.”
Những ngày hành quân dài giữa rừng sâu, chiếc lược nhỏ trở thành món đồ khiến anh nhớ quê nhiều nhất.
Có lần một chiến sĩ trẻ lên cơn sốt rét, tóc tai rối bù vì nằm mê man nhiều ngày.
Anh Bình ngồi bên cạnh, lấy khăn lau mặt rồi chải tóc cho đồng đội như người anh trai trong gia đình.
Đêm ấy, cơn sốt của người lính trẻ dịu dần.
Một buổi sáng cuối mùa khô, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua khu vực trống.
Tiếng súng vang lên dữ dội giữa núi rừng.
Anh Bình quay lại kéo một thương binh xuống hố tránh đạn.
Người lính ấy được cứu.
Còn chiếc lược gỗ nhỏ được tìm thấy trong ba lô anh sau trận đánh.
Nhiều năm sau, người đồng đội ấy vẫn giữ chiếc lược cũ như giữ lại hình ảnh một người lính trẻ luôn cố mang theo chút dịu dàng giữa thời hoa lửa.


