Bài viết

Chiếc lược gỗ trong ba lô

Giữa những năm tháng chiến tranh đầy gian khó, một chiếc lược gỗ nhỏ mang theo tình cảm gia đình đã trở thành món đồ người lính luôn gìn giữ bên mình.

Đắk Lắk21/05/2026Chi Đoàn Thôn Hạnh Lâm (Xã Phú Hòa 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Lưu Văn Hải là chiến sĩ vận tải làm nhiệm vụ trên tuyến đường rừng. Những chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Ba lô người lính không có nhiều đồ đạc. Ngoài lương thực, tăng võng và vật dụng cần thiết, mỗi người thường mang theo một món đồ riêng gắn với gia đình. Với ông Hải, đó là một chiếc lược gỗ nhỏ. Ngày ông lên đường nhập ngũ, em gái út đã đưa chiếc lược cho ông. — "Anh giữ lấy." Chiếc lược được làm bằng gỗ đơn giản. Không đẹp. Cũng không đáng giá bao nhiêu. Nhưng ông Hải luôn cất cẩn thận trong ba lô. Một buổi chiều, đơn vị dừng chân nghỉ tại một khu rừng thưa. Mọi người tranh thủ sắp xếp lại đồ đạc. Ông Hải mở ba lô. Chiếc lược không còn ở vị trí quen thuộc. Ông tìm kỹ. Vẫn không thấy. Anh Nguyễn Văn Bình, người đồng đội cùng tổ, nhìn thấy liền hỏi: — "Mất gì à?" — "Chiếc lược thôi." — "Lược thì có gì đâu." Ông Hải im lặng một lúc rồi nói: — "Đồ nhà đưa." Hôm sau, khi đơn vị quay lại tuyến đường cũ lấy thêm vật tư, anh Bình xin đi cùng. Đến gần nơi nghỉ hôm trước, anh cúi xuống nhặt một vật nhỏ nằm cạnh gốc cây. — "Phải cái này không?" Ông Hải cầm lấy. Đúng là chiếc lược của mình. Một chiếc lược gỗ đã sứt mất một góc nhỏ. Nhưng vẫn còn nguyên. Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc lược ấy vẫn nằm trong chiếc hộp cũ ông Hải cất giữ. Mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ về những ngày tuổi trẻ nơi rừng sâu và nhớ cả người đồng đội năm nào đã không coi điều mình quý trọng là chuyện nhỏ. Ông thường nói với con cháu: "Điều đáng quý không phải món đồ lớn hay nhỏ. Mà là có người hiểu vì sao mình trân trọng nó."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn