Bài viết

Chiếc Lược Gỗ Và Giọt Nước Mắt Nửa Thế Kỷ

Hưng Yên26/12/2025Đào Thị Huế (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ năm 1968. Vợ tôi khi ấy đang mang thai đứa con đầu lòng. Trước khi tôi lên đường, vợ tôi đã khắc tên hai chúng tôi lên một chiếc lược gỗ nhỏ, loại thường dùng chải tóc, và trao cho tôi.

"Anh cầm lấy. Nhìn chiếc lược này, anh nhớ đến em và con. Anh phải trở về để chải tóc cho con chúng ta," vợ tôi dặn dò.

Chiếc lược gỗ trở thành vật bất ly thân của tôi suốt những năm tháng chiến đấu. Nó là biểu tượng của hậu phương, của gia đình và lời hứa trở về.

Trong một trận càn quét ác liệt ở Trị Thiên năm 1972, đơn vị thông tin của tôi bị tấn công bất ngờ. Tôi bị thương nặng và lạc đơn vị trong rừng sâu. Tôi được người dân địa phương cứu chữa. Sau đó, tôi hoạt động bí mật cùng du kích địa phương.

Chiến tranh kết thúc, tôi tìm cách liên lạc với đơn vị cũ nhưng không được. Gia đình tôi ở miền Bắc đã nhận được giấy báo tử của tôi từ đơn vị (do nhầm lẫn sau trận càn).

Tôi biết, việc đầu tiên tôi phải làm là trở về quê hương.

Cuộc hành trình từ chiến trường miền Nam về miền Bắc sau chiến tranh đầy gian khổ. Mãi đến cuối năm 1975, tôi mới về đến làng.

Khi tôi đứng trước căn nhà cũ, mọi thứ đã thay đổi. Vợ tôi, tin rằng tôi đã hy sinh, đã thờ phụng tôi suốt mấy năm trời.

Tôi gõ cửa. Vợ tôi ra mở. Cô ấy nhìn tôi, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gầy gò, sạm đen vì nắng gió. Tôi thấy cô ấy run rẩy, ánh mắt nửa ngờ vực, nửa kinh ngạc.

"Anh... anh là ai?" cô ấy hỏi, giọng lạc đi.

Tôi không nói gì. Tôi chỉ lặng lẽ lấy ra chiếc lược gỗ đã cũ kỹ, mòn vẹt, nhưng vẫn còn rõ hai cái tên khắc trên đó.

Khi cô ấy nhìn thấy chiếc lược, cô ấy buông lỏng tay, chiếc lược rơi xuống đất. Cô ấy khụy xuống, rồi ôm chầm lấy tôi, khóc nấc lên. Tiếng khóc ấy không chỉ là niềm vui hội ngộ, mà còn là Giọt Nước Mắt Nửa Thế Kỷ của sự chịu đựng, của nỗi đau mất mát tưởng chừng không bao giờ nguôi ngoai.

Con gái tôi, lúc đó đã là một thiếu nữ, đứng cạnh bên, bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sau này, khi mọi thứ đã lắng lại, tôi dùng chiếc lược gỗ ấy, chải nhẹ mái tóc đen của con gái tôi. Lời hứa năm xưa đã được thực hiện, dù phải mất hơn nửa thế kỷ để nước mắt hóa thành niềm vui.

Chiếc lược gỗ ấy không chỉ là kỷ vật, nó là minh chứng cho sự kiên cường của người vợ ở hậu phương và sự trở về của người lính. Tình yêu gia đình chính là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi sự chia cắt của chiến tranh.

Chào bạn. Chúng ta tiếp tục Câu Chuyện Số 38. Tôi xin phép được hóa thân thành Cựu Thanh niên xung phong, người đã dùng sức trẻ và sự sáng tạo để đảm bảo giao thông trên tuyến đường Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Lược Gỗ Và Giọt Nước Mắt Nửa Thế Kỷ | Câu chuyện thời hoa lửa