CHIẾC LƯỢC LÀM TỪ MẢNH XÁC MÁY BAY
CHIẾC LƯỢC LÀM TỪ MẢNH XÁC MÁY BAY
Buổi giao lưu hôm ấy, bác Tâm lấy trong túi áo ra một chiếc lược nhỏ màu trắng ngà.
Chiếc lược không đẹp.
Răng lược đã mòn.
Có vài chiếc còn bị gãy.
Bác hỏi chúng tôi:
"Các cháu đoán chiếc lược này làm bằng gì?"
Mọi người đều lắc đầu.
Bác mỉm cười:
"Từ một mảnh xác máy bay."
Ngày ấy, sau một trận bom, đơn vị nghỉ chân gần nơi chiếc máy bay địch bị bắn rơi.
Một đồng đội nhặt được mảnh nhựa chịu nhiệt còn khá nguyên vẹn.
Buổi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét, anh dùng con dao găm mài từng chiếc răng lược.
Mất gần một tuần mới xong.
Ngày hoàn thành, anh đưa cho bác.
"Mang về tặng mẹ nhé."
Bác cười:
"Lúc ấy còn chẳng biết mình có ngày trở về không."
Người bạn chỉ đáp:
"Cứ giữ lấy."
Ít lâu sau, người đồng đội ấy hy sinh.
Chiếc lược theo bác trở về quê sau ngày đất nước thống nhất.
Nhưng bác không tặng mẹ.
Bởi bác nói:
"Đó là món quà cuối cùng của người bạn."
Nhìn chiếc lược nhỏ, tôi chợt hiểu rằng có những kỷ vật không có giá trị vật chất, nhưng lại là cả một phần ký ức không thể thay thế.


