Chiếc lược ngà
Chiếc lược ngà
Ông Sáu xa nhà đi kháng chiến khi con gái ông – bé Thu – còn rất nhỏ. Suốt những năm dài, ông chỉ biết con qua vài tấm ảnh cũ. Ngày trở về thăm nhà sau nhiều năm xa cách, ông mang theo trong lòng nỗi háo hức được gặp lại con.
Nhưng khi gặp mặt, bé Thu lại không nhận ra ông. Đối với em, người cha trong ảnh không giống người đàn ông trước mặt – với vết sẹo dài trên mặt do chiến tranh để lại.
Ông Sáu cố gắng gần gũi, gọi con, nhưng Thu nhất quyết không chịu gọi “ba”. Em lạnh lùng, thậm chí có lúc còn tỏ ra bướng bỉnh, khiến ông đau lòng.
Có lần, trong bữa cơm, ông gắp thức ăn cho con. Thu hất ra. Khoảnh khắc ấy, ông không kìm được, đã lỡ tay đánh con. Nhưng ngay sau đó, ông hối hận vô cùng.
Đêm hôm ấy, ông không ngủ. Ông hiểu rằng, chiến tranh không chỉ chia cắt khoảng cách, mà còn tạo nên những khoảng cách vô hình trong tình cảm.
Đến ngày ông phải lên đường trở lại đơn vị, bất ngờ Thu chạy đến, ôm chầm lấy ông và gọi lớn:
“Ba!”
Tiếng gọi ấy như xé tan mọi khoảng cách. Ông Sáu ôm con vào lòng, nước mắt rơi không ngừng. Nhưng niềm vui ngắn ngủi, ông lại phải ra đi.
Trở lại chiến khu, ông Sáu luôn nhớ về con. Một lần, ông tìm được một mảnh ngà voi. Ông cẩn thận gọt giũa, từng chút một, làm thành một chiếc lược nhỏ xinh. Trên đó, ông khắc dòng chữ:
“Yêu nhớ tặng Thu, con của ba.”
Chiếc lược ấy là tất cả tình yêu, nỗi nhớ mà ông gửi gắm cho con gái.
Nhưng chiến tranh khốc liệt không cho ông cơ hội trở về. Trong một trận càn, ông Sáu bị thương nặng. Trước khi hy sinh, ông kịp trao chiếc lược cho một người đồng đội, nhờ mang về cho con gái.
Nhiều năm sau, chiếc lược đến được tay bé Thu. Lúc này, em đã lớn. Cầm chiếc lược trong tay, em bật khóc. Em hiểu rằng, tình yêu của cha chưa bao giờ mất đi – nó chỉ được gửi gắm qua những điều giản dị nhất.
Chiếc lược ngà trở thành kỷ vật thiêng liêng, nối liền tình cha con vượt qua cả chiến tranh và cái chết.



