Khác

Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng

Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng

Lâm Đồng07/04/2026Chi đoàn trường tiểu học Tân Đức 2 (Đoàn thanh niên xã Tân Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng (dựa trên câu chuyện có thật)

Câu chuyện Chiếc lược ngà là những hy sinh thầm lặng, ít được nhắc đến nhưng rất chân thật, không chỉ có chiến đấu, mà còn có những tình cảm rất đời thường trong chiến tranh. Chiến tranh chia cắt gia đình, nhưng không thể dập tắt tình thân.

Trong thời Chiến tranh Việt Nam, có một người cha là cán bộ cách mạng xa nhà nhiều năm. Khi trở về thăm nhà, con gái ông lúc đó còn nhỏ, không nhận ra cha mình vì xa cách quá lâu. Ông cố gắng gần gũi, nhưng bé lại sợ hãi, thậm chí còn tránh né. Đến khi em nhận ra cha, tình cảm vừa kịp nhen lên thì ông lại phải lên đường. Trước khi đi, ông hứa sẽ tặng con một món quà. Ở chiến khu, giữa bom đạn, ông tìm được một khúc ngà voi nhỏ và tự tay làm chiếc lược để tặng con. Ông nâng niu từng chiếc răng lược, khắc lên đó tình yêu của người cha dành cho con gái.

Nhưng chưa kịp trao món quà ấy, ông đã hy sinh trong một trận càn. Chiếc lược được đồng đội giữ lại và sau này trao đến tay cô con gái – như một kỷ vật cuối cùng, chứa đựng tình cha sâu nặng giữa thời chiến.

Đây là một câu chuyện mà rất nhiều thế hệ học sinh đã được học và cảm thấy vô cùng cảm động, nhiều cung bậc cảm xúc và cũng hiểu được phần nào sự khó khăn, vất vả, những hiểm nguy và trên hết là sự hi sinh cao cả cho nhiệm vụ Tổ quốc, cho sự độc lập của dân tộc, để giờ đây thế hệ trẻ chúng ta và mai sau được sống trong tự do, hòa bình và trân quý những giá trị lịch sử, biết ơn những thế hệ cha ông để tình yêu Tổ quốc, đất nước ngày càng mãnh liệt hơn.

Hoàn cảnh sáng tác Chiếc lược ngà phản ánh rất rõ giá trị hiện thực của tác phẩm

Một trích đoạn nhỏ trong câu chuyện…

“ Đôi mắt của cháu lại to tròn hơn, mặt xúc động đến thẫn thờ. Cháu đưa tay nhận cây lược. Cây lược như đánh thức kỷ niệm ngày chia tay, ngực cháu phập phồng. Thấy cháu nhìn ngắm cây lược, tim tôi bỗng nhói đau. Tôi biết cháu đang bàng hoàng trước hạnh phúc bất ngờ, tôi không muốn làm gì xao động đến hạnh phúc của cháu, tôi thấy cần phải nói dối:

– Ba cháu vẫn khoẻ, ba cháu không về được, nên gởi cho bác.

Cháu Thu liền chớp mắt nhìn tôi, môi mấp máy run run:

– Chắc là bác lầm, cây lược này không phải của ba cháu.

Tôi đâm ra thất vọng, hoang mang nữa, tôi hỏi lại:

– Ba cháu tên Sáu, má cháu tên Bình phải không?

– Dạ phải – Hình như cháu muốn khóc, mắt cháu đỏ hoe nhưng cố nén và nói:

– Nếu cháu không lầm thì chắc bác sợ cháu buồn nên bác nói giấu cháu. Cháu biết cha cháu chết rồi. – Cháu chớp mắt, hai giọt lệ ứa ra, vỡ tràn qua đôi mắt – Cháu chịu đựng được, bác đừng ngại, cháu nghe tin ba cháu chết đã hai năm rồi, sau đó thì cháu xin má cháu đi giao liên…

Cháu còn muốn nói gì nữa, nhưng giọng bị tắc nghẹn đầu cúi xuống, mái tóc khẽ run run. Còn tôi, tôi lỡ nói dối, nên chẳng biết thế nào nữa, đành im lặng”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn