Khác

CHIẾC LƯỢC NGÀ GIỮA DÒNG SÔNG

Năm 1967, bên bờ sông Thu Bồn, có một người lính công binh tên Dũng. Anh rời quê Quảng Nam khi con gái đầu lòng vừa tròn ba tháng tuổi. Trước ngày lên đường, vợ anh — chị Hòa — đã dúi vào tay chồng một tấm ảnh nhỏ của hai mẹ con.

Lào Cai25/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC LƯỢC NGÀ GIỮA DÒNG SÔNG

Năm 1967, bên bờ sông Thu Bồn, có một người lính công binh tên Dũng. Anh rời quê Quảng Nam khi con gái đầu lòng vừa tròn ba tháng tuổi. Trước ngày lên đường, vợ anh — chị Hòa — đã dúi vào tay chồng một tấm ảnh nhỏ của hai mẹ con.

Chị cười mà mắt hoe đỏ:

— Khi nào nhớ con thì lấy ra xem.

Dũng không nói gì nhiều. Anh chỉ lặng lẽ ôm con vào lòng thật lâu rồi bước đi trong màn mưa bụi đầu mùa.

Ở chiến trường, đơn vị của Dũng chuyên làm cầu phao và sửa đường cho bộ đội hành quân. Công việc cực kỳ nguy hiểm vì thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Có những đêm vừa dựng xong cầu thì bom đã trút xuống trắng cả khúc sông.

Trong ba lô của Dũng luôn có một khúc ngà voi nhỏ nhặt được sau một lần hành quân. Những lúc nghỉ hiếm hoi, anh dùng con dao găm nhỏ tỉ mỉ gọt giũa từng chút một.

Đồng đội tò mò hỏi:

— Cậu làm gì thế?

Dũng cười:

— Làm chiếc lược cho con gái. Mai này hòa bình, con bé lớn lên chắc sẽ thích.

Từ đó, mỗi đêm dưới ánh đèn dầu leo lét trong hầm trú ẩn, anh lại kiên nhẫn chạm từng đường răng lược. Có hôm bom nổ rung trời, đất cát đổ xuống vai áo, nhưng anh vẫn cặm cụi làm tiếp.

Anh bảo:

— Sau này con gái tôi hỏi bố đi chiến tranh mang về gì… ít nhất tôi còn có cái này cho nó.

Mùa hè năm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ một cây cầu trọng điểm. Máy bay địch đánh phá suốt nhiều ngày đêm. Dũng gần như không ngủ.

Đêm cuối cùng trước trận bom lớn, anh ngồi tựa bên bao cát, lấy tấm ảnh hai mẹ con ra xem rất lâu. Chiếc lược ngà lúc ấy đã gần hoàn thành.

Rạng sáng hôm sau, còi báo động vang lên dồn dập.

Bom đạn trút xuống như xé nát dòng sông.

Để giữ cây cầu không bị cuốn trôi, Dũng cùng đồng đội lao ra giữa làn bom sửa lại dây neo.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên giữa mặt nước đỏ lửa.

Khi khói bom tan đi, người ta chỉ còn tìm thấy chiếc lược ngà còn dở dang nằm bên mép cầu cháy sém.

Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, con gái Dũng giờ đã trưởng thành.

Trong căn nhà nhỏ bên sông Thu Bồn, chị Hòa mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ trao cho con gái.

Bên trong là chiếc lược ngà đã ngả màu theo năm tháng.

Cô gái run run cầm lấy. Trên sống lược còn khắc dòng chữ vụng về:

"Tặng con gái của ba."

Ngoài hiên, dòng sông vẫn lặng lẽ trôi như ngày nào.

Người cha năm ấy không kịp trở về.

Nhưng tình yêu của ông thì đã vượt qua chiến tranh, nằm lại mãi trong từng chiếc răng lược nhỏ bé ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn