Cựu chiến binh

Chiếc lược ngà – Kỷ vật của tình cha giữa thời hoa lửa

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao người cha phải xa gia đình để cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Một người chiến sĩ sau nhiều năm mới có dịp về thăm nhà nhưng chưa kịp nhận được tình cảm của con gái thì đã phải trở lại đơn vị. Trước lúc chia tay, người con nhờ cha làm cho mình một chiếc lược bằng ngà voi. Người cha nâng niu từng chiếc răng lược giữa chiến trường, nhưng chưa kịp trao tận tay con thì anh đã anh dũng hy sinh. Câu chuyện trở thành biểu tượng đẹp về tình phụ tử trong chiến tranh.

Lào Cai05/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, ở chiến trường Nam Bộ có một người chiến sĩ mà đồng đội vẫn gọi thân mật là anh Sáu.

Do hoạt động cách mạng, anh phải xa gia đình từ khi con gái còn rất nhỏ.

Suốt tám năm, anh chỉ biết con qua lời kể của vợ.

Một lần hiếm hoi được nghỉ phép, anh trở về nhà.

Trong lòng người cha là niềm vui khôn tả.

Anh mong được ôm con vào lòng sau bao năm xa cách.

Nhưng điều anh không ngờ là cô bé Thu lại nhất quyết không chịu gọi mình là cha.

Đứa bé chỉ biết người cha trong tấm ảnh cũ chụp từ nhiều năm trước.

Người đàn ông trước mặt có vết sẹo dài trên má, khác hẳn với người trong ảnh.

Thu sợ hãi và tránh né.

Mỗi lần anh Sáu muốn gần con, em đều lảng đi.

Ba ngày phép trôi qua thật nhanh.

Đến lúc đơn vị giục trở lại chiến trường, anh buồn bã chuẩn bị lên đường.

Đúng lúc ấy, cô bé Thu bất ngờ chạy đến.

Em ôm chầm lấy cha và khóc nức nở:

"Ba...! Ba đừng đi!"

Tiếng gọi ấy khiến tất cả mọi người có mặt đều xúc động.

Người cha ôm chặt con vào lòng.

Đó cũng là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh được nghe con gọi hai tiếng "Ba".

Trước khi chia tay, Thu nói nhỏ:

"Ba nhớ làm cho con một chiếc lược nghen ba."

Trở lại đơn vị, lời hứa ấy luôn ở trong tâm trí anh.

Một hôm, anh kiếm được một khúc ngà voi.

Anh nâng niu từng chút một.

Sau những giờ chiến đấu, anh lặng lẽ ngồi bên ánh đèn dầu, cẩn thận cưa, gọt từng chiếc răng lược.

Mỗi đường cưa đều chứa đựng nỗi nhớ con da diết.

Khi chiếc lược hoàn thành, anh còn khắc lên đó dòng chữ:

"Yêu nhớ tặng Thu, con của ba."

Chiếc lược chưa kịp gửi về thì trong một trận càn, anh bị thương rất nặng.

Biết mình không qua khỏi, anh lấy chiếc lược trao cho người đồng đội thân thiết.

Anh nắm chặt tay bạn và nhờ:

"Nếu còn sống... hãy trao giúp chiếc lược này cho con tôi."

Đó là lời trăng trối cuối cùng.

Sau ngày đất nước hòa bình, người đồng đội trở về tìm gặp cô bé Thu năm nào để trao lại chiếc lược.

Cầm kỷ vật trên tay, Thu lặng người.

Chiếc lược không chỉ là món quà của cha mà còn là minh chứng cho tình yêu thương sâu nặng của một người cha đã hy sinh cả cuộc đời vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn