Chiếc lược ngà muộn màng và lời hứa trên vách đá
Chiếc lược ngà muộn màng và lời hứa trên vách đá
Trước ngày trung đoàn của Nam chuyển quân vào sâu trong chiến trường Quảng Trị, anh lén hẹn Hà – cô gái giao liên cùng quê – sau loạt bom tọa độ của địch. Giữa khói bom chưa kịp tan, Nam nhét vào tay Hà một mảnh xước của xác máy bay Mỹ vừa rơi tối qua: "Chờ anh về nhé, anh sẽ chuốt nó thành một chiếc lược thật đẹp để cài lên mái tóc dài của em." Hà không khóc, cô vuốt lại cổ áo sờn cho anh rồi gật đầu: "Em đợi!".
Hà ôm niềm hy vọng ấy qua năm mùa hoa gạo nở rộ rồi lại rụng đỏ bến sông. Năm 1975, đất nước trọn niềm vui, dòng người chiến thắng đổ về làng rầm rập, nhưng Hà không thấy Nam. Đến cuối năm, một người đồng đội cũ tạt qua nhà, lặng lẽ đặt lên bàn thờ bố mẹ Hà một chiếc ba lô sờn cũ của Nam. Bên trong là chiếc lược nhôm đã được cưa dở, những chiếc răng lược còn thô ráp, bên thân lược khắc vội ba chữ: “Chờ anh, Hà”. Đồng đội anh nghẹn ngào: "Trận bom năm ấy sập hầm, Nam lấy thân mình che cho hòm đạn. Lúc tụi anh bới đất lên, tay nó vẫn ôm chặt cái ba lô này..." Hà không khóc thành tiếng, cô lấy chiếc lược dở dang cài lên tóc, mắt hướng về phía nghĩa trang xa xăm.



