Chiếc lược ngà từ mảnh xác máy bay
Ở một lán trại ven đường Trường Sơn, có một chú bộ đội già tên Năm, khéo tay nổi tiếng cả tiểu đoàn. Tiêu chuẩn giải trí của người lính ngày ấy hiếm hoi lắm, nên chú Năm thường nhặt những mảnh nhôm từ xác máy bay địch bị bắn rơi, cặm cụi mài giũa thành những chiếc lược xinh xắn.
Chiếc lược ấy, chú không giữ cho riêng mình. Chú tặng cho những cô gái thanh niên xung phong mở đường. Ngày nhận chiếc lược được khắc hình bông hoa hồng nhỏ xíu, Hoa — cô tiểu đội trưởng mới 19 tuổi — nâng niu như báu vật. Ở chiến trường, bồ kết không có, nước xà phòng hiếm hoi, mái tóc con gái xơ xác vì bụi đường và khói bom. Nhưng cứ mỗi tối, dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ, Hoa lại lôi chiếc lược ra chải tóc cho các chị em trong tổ.
Mấy chục năm sau chiến tranh, bà Hoa tóc đã bạc phơ, vẫn giữ chiếc lược nhôm ấy trong hộp nhung đỏ. Chiếc lược đã mòn vẹt vài răng, nhưng mỗi lần nhìn vào đó, bà lại nhớ về những người chị em đã nằm lại ngã ba đường năm ấy, nhớ về một thời mái tóc xanh xanh tuổi mười chín đôi mươi gội dưới mưa bom.


