CHIẾC LƯỢC NHÔM KHẮC HÌNH CÁNH CHIM KHẢO TRÊN VÁCH ĐÁ BÁT XÁT
CHIẾC LƯỢC NHÔM KHẮC HÌNH CÁNH CHIM KHẢO TRÊN VÁCH ĐÁ BÁT XÁT
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Hữu Đức (Cựu chiến binh Sư đoàn 345)
Bối cảnh lịch sử: Trận địa phòng thủ Bát Xát (Lào Cai) những ngày tháng 2 năm 1979 gánh chịu hàng ngàn quả đạn pháo mỗi ngày. Mặt đất bị cày xới, những rừng vầu, rừng cọ sầm uất biến thành tro bụi xám xịt.
"Trong tiểu đội của tôi năm ấy có cậu lính trẻ tên Nương, quê ở vùng đồi cọ Phú Thọ. Nương có dáng người mảnh khảnh nhưng đôi mắt sáng và nụ cười rất hiền. Hành trang báu vật của Nương không có gì nhiều ngoài một chiếc lược nhỏ được mài giũa tỉ mỉ từ một mảnh bửng nhôm bẻ ra từ xác chiếc xe vận tải quân sự bị hỏng. Đối với Nương, chiếc lược ấy là cả một khoảng trời bình yên giữa vùng đất chết chóc.
Những đêm trực chốt dưới hầm công sự chữ A tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi thuốc súng, khi tiếng pháo của địch vừa ngớt bớt, Nương lại ngồi tựa lưng vào vách đất đỏ, rút chiếc dao găm bén ngọt ra để khắc lên sống lược. Anh tỉ mỉ khắc hình những cánh chim khảo đang tung cánh bay về phía rừng cọ quê hương, kèm theo dòng chữ nhỏ nắn nót: 'Gửi mẹ - Khỏe bước chân đi, trọn lời thề'. Nương bảo tôi: 'Mỗi lần nhìn cánh chim này, em như thấy bóng mát của làng mình, thấy cái chí mình nó cứng hơn để bám hào canh giặc'. Chiếc lược nhôm thời hoa lửa ấy luôn được anh cất kỹ trong túi áo ngực trái, nơi nhịp tim đập liên hồi.
Rạng sáng hôm sau, địch mở cuộc thọc sâu lớn vào trận địa. Nương đã ôm súng máy bắn đến loạt đạn cuối cùng, chặn đứng mũi đột kích áp sát của kẻ thù trước khi anh dũng hy sinh vì một mảnh pháo phạt ngang ngực. Khi chúng tôi vuốt mắt cho anh, chiếc lược nhôm ấy vẫn vẹn nguyên, nhuốm đỏ máu xuân của người lính trẻ. Đồng đội trong tiểu đội đã thay nhau giữ gìn kỷ vật ấy qua suốt mùa bão lửa, như giữ vững ngọn lửa ý chí sắt đá của Nương, để ngày hòa bình mang về trao lại cho người mẹ già nơi quê nhà."



