Chiếc lược nhôm từ mảnh xác máy bay
Giữa rừng già Trường Sơn, Vinh cặm cụi mài giũa một mảnh nhôm nhặt được từ xác máy bay địch vừa bị bắn rơi.
Giữa rừng già Trường Sơn, Vinh cặm cụi mài giũa một mảnh nhôm nhặt được từ xác máy bay địch vừa bị bắn rơi. Anh muốn làm một món quà bất ngờ cho Mai – cô y tá ở trạm phẫu bên kia sườn núi. Mỗi ngày một ít, anh tỉ mẩn cưa từng chiếc răng lược, rồi dùng đá suối mài cho thật nhẵn để "không làm đau tóc Mai".
Trên sống lược, Vinh khắc vụng về hình một bông hoa hồng và dòng chữ: "Đợi anh".
Một đêm hành quân gấp, đơn vị của Vinh bị phục kích. Anh ngã xuống khi chiếc lược vẫn nằm gọn trong túi áo ngực, ngay sát trái tim. Mai nhận lại kỷ vật từ tay người đồng đội của anh vào một chiều mưa rừng buốt giá. Cô không khóc, chỉ lặng lẽ cài chiếc lược lên mái tóc đen dài của mình. Từ đó về sau, dù bom đạn có ác liệt đến đâu, người ta vẫn thấy cô y tá nhỏ bé với chiếc lược bạc lấp lánh trên đầu, như thể Vinh vẫn luôn ở đó, che chở cho cô qua mọi bão giông.


