Chiếc lược nhôm từ xác máy bay
Năm 1968, giữa tuyến lửa Trường Sơn ác liệt, chiến sĩ Nguyễn Văn Hòa, 24 tuổi, quê xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị cùng đồng đội hành quân vào Nam chiến đấu. Sau một trận bom dữ dội, anh cùng đơn vị thu nhặt những mảnh nhôm từ xác máy bay Mỹ rơi bên sườn núi. Trong những đêm nghỉ chân hiếm hoi, Hòa dùng dao nhỏ tỉ mỉ mài giũa từng chiếc lược nhôm dưới ánh đèn dầu leo lét.
Năm 1968, giữa tuyến lửa Trường Sơn ác liệt, chiến sĩ Nguyễn Văn Hòa, 24 tuổi, quê xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị cùng đồng đội hành quân vào Nam chiến đấu.
Sau một trận bom dữ dội, anh cùng đơn vị thu nhặt những mảnh nhôm từ xác máy bay Mỹ rơi bên sườn núi.
Trong những đêm nghỉ chân hiếm hoi, Hòa dùng dao nhỏ tỉ mỉ mài giũa từng chiếc lược nhôm dưới ánh đèn dầu leo lét.
Đôi bàn tay chai sạn vì súng đạn lại trở nên khéo léo lạ thường khi khắc từng đường răng lược đều tăm tắp.
Trên chiếc lược ấy, anh cẩn thận khắc tên người yêu là “Lan” cùng dòng chữ: “Anh sẽ trở về”.
Với người lính Trường Sơn, chiếc lược nhỏ không chỉ là món quà mà còn là niềm hy vọng giữa chiến tranh khốc liệt.
Mỗi lần có xe vận tải ra Bắc, anh đều nhờ đồng đội gửi giúp món quà về quê nhà.
Nhiều chiến sĩ khi ấy cũng làm những chiếc lược tương tự để gửi mẹ, gửi vợ và người yêu nơi hậu phương.
Giữa bom đạn và mất mát, những chiếc lược nhôm giản dị đã trở thành biểu tượng của tình yêu và lòng thủy chung son sắt.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Trần Thị Lan vẫn gìn giữ chiếc lược năm xưa như một kỷ vật thiêng liêng của thời hoa lửa.



