CHIẾC LƯỢC NHÔM VÀ NHÀNH LAN RỪNG
Nguyễn Khánh Linh
Lớp:20B
Mã SV:2400567
Trường Đại Học Điều Dưỡng Nam Định
CHIẾC LƯỢC NHÔM VÀ NHÀNH LAN RỪNG
Đêm Trường Sơn năm 1972, mưa như trút nước xuống những mái tăng xanh mướt. Trong hang đá ẩm xì, ánh đèn dầu lạc tù mù chỉ đủ soi sáng mấy gương mặt trẻ măng, sạm đen vì bụi trường sơn và thiếu ngủ. Thành ngồi tỉ mẩn mài một mảnh xác máy bay Mỹ vừa nhặt được hồi chiều. Tiếng sột soạt của kim loại chạm vào đá mài át cả tiếng mưa rừng. "Lại làm lược tặng người yêu à?" – Lâm, cậu bạn thân cùng tiểu đội, đẩy vai Thành, nụ cười nhe răng sún lộ vẻ tinh nghịch. Thành không ngẩng đầu, chỉ khẽ mỉm cười: "Cái này tặng cho Huệ. Hồi đi, mình hứa lúc về sẽ mang cho cô ấy một kỷ vật từ chiến trường. Mà cái nhôm máy bay này bền lắm, mài kỹ soi gương được luôn ấy chứ." Huệ là cô gái cùng làng, người đã tiễn Thành ở gốc đa đầu xóm. Ngày ấy, cô cài lên ngực áo anh một nhành hoa nhài trắng muốt. Bây giờ, nhành hoa ấy đã khô lại, nằm trang trọng trong cuốn sổ tay sạm mùi thuốc súng của Thành. Sáng hôm sau, lệnh hành quân gấp. Tiểu đội của Thành có nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm để bảo vệ đoàn xe vận tải qua trọng điểm. "Lửa" bắt đầu dội xuống. Tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời xanh ngắt. Bom tọa độ, bom napan biến cánh rừng già thành một biển lửa ngùn ngụt. "Bắn!" – Tiếng hô của tiểu đội trưởng lạc đi trong tiếng nổ chát chúa. Thành ôm súng, đôi mắt rực cháy nhìn về phía trước. Giữa khói đạn mù mịt, anh chẳng thấy gì ngoài lý tưởng phải giữ vững con đường cho xe qua. Một quả bom nổ gần hầm, đất đá văng tung tóe. Thành lịm đi. Nhành hoa giữa tàn tro Khi Thành tỉnh dậy, trời đã sập tối. Khói súng vẫn còn khét lẹt. Anh thấy mình nằm trên cáng thương, vai trái tê dại. Lâm đang ngồi bên cạnh, mặt mũi lấm lem, quần áo rách bươm nhưng đôi mắt sáng quắc. "Sống rồi, thằng bạn!" – Lâm reo lên khe khẽ. Thành sờ tay vào túi áo ngực. Chiếc lược nhôm chưa kịp mài xong vẫn còn đó, nhưng cuốn sổ tay đã bị mảnh bom xén mất một góc. Nhành hoa nhài khô ngày nào đã tan thành bụi. Thành hụt hẫng, đôi mắt đỏ hoe. Lâm hiểu ý, lẳng lặng từ trong ba lô lấy ra một nhành lan rừng còn đọng sương đêm, đặt vào tay Thành: "Đừng buồn. Hoa nhài mất rồi thì thay bằng lan rừng Trường Sơn. Hoa này chịu được bom đạn, giống bọn mình. Cứ giữ lấy, ngày về tặng cho Huệ cả lược lẫn hoa."
Thành cầm nhành lan, cảm nhận cái lạnh của sương núi và hơi ấm từ bàn tay đồng đội. Ngoài kia, đoàn xe vận tải vẫn rầm rập lăn bánh ra tiền tuyến. Họ – những chàng trai mười tám, đôi mươi – đã sống những năm tháng như thế. Giữa cái rực cháy của "Lửa" chiến tranh, họ vẫn nuôi dưỡng những đóa "Hoa" của tâm hồn. Chiếc lược nhôm ấy sau này đã về tới tay Huệ, dẫu người mang nó về không phải là Thành, mà là Lâm – người đồng đội đã thay anh thực hiện lời hứa cuối cùng. Thời hoa lửa là thế, có những nụ cười nở trên môi người ở lại, và có những đóa hoa bất tử nằm lại giữa rừng xanh.



