Chiếc lược từ mảnh xác máy bay
Vào những năm tháng ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ tại chiến trường Trường Sơn, có hai người lính trẻ tên là Nam và Hải. Họ cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày và cùng chiến đấu trong một tiểu đội công binh.
Lời hứa của người cha
Trước khi lên đường, Nam có một cô con gái nhỏ mới lên ba tuổi tên là Bé Mai. Ngày chia tay, Mai khóc mếu máo, níu lấy tay cha. Nam dỗ dành: "Con ngoan, đợi ba về ba sẽ tặng con một chiếc lược thật đẹp để chải tóc nhé."
Tại chiến trường thiếu thốn đủ bề, Nam luôn đau đáu về lời hứa đó. Sau một trận oanh kích, tiểu đội của Nam nhặt được những mảnh nhôm từ xác một chiếc máy bay địch vừa bị bắn rơi. Nam đã tỉ mẩn, dùng cưa tay và dũa, dành từng giờ nghỉ ngơi hiếm hoi giữa các đợt bom để gọt giũa một chiếc lược nhôm.
Sự hy sinh thầm lặng
Một đêm nọ, đơn vị bị phục kích bất ngờ khi đang mở đường. Nam bị thương nặng. Trong những phút cuối cùng, anh không nói được lời nào, chỉ run rẩy lấy từ túi áo ngực chiếc lược nhôm được bọc kỹ trong mảnh vải dù, trao vào tay Hải – người bạn thân thiết nhất của mình.
Ánh mắt Nam lúc đó không có sự sợ hãi, chỉ có một niềm gửi gắm mãnh liệt. Hải nắm chặt tay bạn, nước mắt hòa cùng máu, khẽ gật đầu: "Tôi hứa, tôi sẽ mang nó về tận tay con."
Hành trình trở về
Chiến tranh kết thúc năm 1975. Hải may mắn sống sót trở về, nhưng mang trên mình nhiều vết sẹo và một cánh tay không còn nguyên vẹn. Việc đầu tiên anh làm khi đặt chân xuống bến xe quê hương không phải là về nhà mình, mà là đi tìm nhà của Nam.
Bé Mai ngày nào giờ đã là một thiếu nữ. Khi Hải trao lại chiếc lược nhôm có khắc dòng chữ vụng về: "Tặng con gái của ba", cả gian nhà nhỏ lặng đi. Chiếc lược ấy không chỉ là kỷ vật, mà là bằng chứng cho tình yêu của một người cha đã hóa thân vào đất mẹ, và lòng trung thành của một người đồng chí.


