“Chiếc máy ảnh và những ngày cuối cùng của chiến tranh”
Năm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn đặc biệt ác liệt, Đậu Ngọc Đản cùng những phóng viên trẻ được đưa vào chiến trường để ghi lại hình ảnh chiến đấu và cuộc sống của quân dân. Những bức ảnh của họ không chỉ phục vụ công tác thông tin, tuyên truyền lúc bấy giờ mà còn trở thành những tư liệu giúp các thế hệ sau hình dung về chiến trường.
Năm 1972, ông Đậu Ngọc Đản là một trong 53 người được tuyển chọn vào lớp phóng viên chiến trường của Cục Tuyên huấn, Tổng cục Chính trị. Đây là những người được chuẩn bị để trực tiếp tác nghiệp tại các chiến trường trong giai đoạn chiến tranh còn diễn biến quyết liệt.
Đối với người phóng viên chiến trường, chiếc máy ảnh không chỉ là công cụ nghề nghiệp. Để có được một bức ảnh, họ phải đi đến những nơi đang diễn ra chiến sự, tiếp cận bộ đội, dân công, thương binh và người dân; đồng thời phải bảo đảm an toàn cho bản thân và giữ gìn những thước phim, cuộn phim mang theo.
Tại Quảng Trị, những người làm báo đã ghi lại nhiều khoảnh khắc của chiến tranh, từ cuộc sống trong chiến hào đến những ngày sau khi Hiệp định Paris được ký kết. Các tư liệu về Quảng Trị cho thấy những nhân chứng và nhà báo có mặt tại đây đã lưu giữ ký ức về một thời khắc lịch sử đặc biệt của năm 1973.
Câu chuyện của Đậu Ngọc Đản vì thế có thể được kể không chỉ như câu chuyện của một người làm báo, mà còn như câu chuyện về những người dùng ngòi bút và ống kính để lưu giữ ký ức chiến trường.
🌿 Thông điệp tuyên truyền
“Có những người cầm súng để chiến đấu, có những người cầm máy ảnh để lưu lại lịch sử.”
Những bức ảnh và ghi chép của phóng viên chiến trường giúp thế hệ hôm nay tiếp cận chiến tranh qua những con người và khoảnh khắc cụ thể. Đó cũng là một cách để hiểu hơn giá trị của hòa bình và trân trọng những ký ức được các nhân chứng gìn giữ.



