Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

CHIẾC MÁY ĐÁNH CHỮ Ở MỘ ĐỨC

Phạm Văn Đồng (1906–2000) là một nhà lãnh đạo tiêu biểu của cách mạng Việt Nam, quê ở Đức Tân, Mộ Đức, Quảng Ngãi. Ông sớm tham gia hoạt động cách mạng, từng bị thực dân Pháp bắt và giam tại Côn Đảo. Trong suốt cuộc đời, ông dành nhiều tâm huyết cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập, xây dựng và bảo vệ đất nước. Ông được biết đến là người có trí tuệ, bản lĩnh, giản dị, khiêm nhường và hết lòng vì dân, vì nước. Với quê hương Quảng Ngãi, Phạm Văn Đồng là một người con tiêu biểu, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc.

Quảng Ngãi21/08/2026Phạm Thị Như Quỳnh (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHIẾC MÁY ĐÁNH CHỮ Ở MỘ ĐỨC

CHIẾC MÁY ĐÁNH CHỮ Ở MỘ ĐỨC

Câu chuyện về một người con Quảng Ngãi và một thời hoa lửa

Tôi từng nghĩ lịch sử là điều rất xa, nằm trong những trang sách và những mốc thời gian cần ghi nhớ. Nhưng khi đứng trước những kỷ vật của Thủ tướng Phạm Văn Đồng tại Khu lưu niệm ở Mộ Đức, tôi nhận ra lịch sử đôi khi rất gần. Nó có thể nằm trong một ngôi nhà cũ, một bức ảnh đã ngả màu hay một chiếc máy đánh chữ im lặng qua năm tháng.

Phạm Văn Đồng sinh năm 1906 tại Đức Tân, Mộ Đức, Quảng Ngãi. Từ một người con của quê hương, ông đã sớm lựa chọn con đường hoạt động cách mạng. Năm 1926, ông sang Quảng Châu tham gia lớp huấn luyện do Nguyễn Ái Quốc tổ chức. Năm 1929, ông bị bắt và bị giam tại Côn Đảo. Trong những năm tháng tù đày, ông vẫn học tập, làm báo và truyền đạt kiến thức cho những người cùng cảnh ngộ. Điều đó khiến tôi hiểu rằng tuổi trẻ của thế hệ trước không chỉ có ước mơ cho riêng mình, mà còn mang theo khát vọng về một đất nước độc lập, tự do.

Giữa những kỷ vật tại khu lưu niệm, chiếc máy đánh chữ khiến tôi nhớ nhất. Nó chỉ là một vật bình thường, nhưng tôi cứ tự hỏi đã có bao nhiêu dòng chữ được viết ra từ những phím chữ ấy, bao nhiêu suy nghĩ về đất nước từng được gửi gắm trên những trang giấy. Tôi tưởng tượng một người con Quảng Ngãi ngồi trước chiếc máy, lặng lẽ làm việc giữa những năm tháng đất nước còn đầy gian khó. Chiếc máy không thể kể chuyện, nhưng sự im lặng của nó lại khiến tôi cảm nhận rõ hơn về một thời đã qua.

Đứng ở Mộ Đức, tôi không còn nhìn Phạm Văn Đồng chỉ với tư cách một vị Thủ tướng hay một nhân vật lịch sử. Tôi nghĩ về ông trước hết như một người con Quảng Ngãi đã rời quê khi còn trẻ và dành cả cuộc đời cho đất nước. Từ câu chuyện ấy, tôi cũng nghĩ về thế hệ mình. Chúng tôi may mắn được sống trong hòa bình, được học tập, được lựa chọn tương lai. Những điều tưởng như bình thường hôm nay lại được đánh đổi bằng tuổi trẻ, sự hy sinh và những năm tháng gian khổ của thế hệ đi trước.

Nếu ngày ấy, những người trẻ như Phạm Văn Đồng tự hỏi “Mình có thể làm gì cho đất nước?”, thì hôm nay, chúng tôi cũng cần tự hỏi mình điều đó. Chúng tôi không cần cầm súng, nhưng có thể yêu nước bằng việc học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết trân trọng quê hương và giữ gìn những giá trị mà cha anh để lại.

Chiếc máy đánh chữ ở Mộ Đức có thể đã ngừng hoạt động từ rất lâu, nhưng câu chuyện của nó vẫn còn đó. Nó nhắc tôi rằng lịch sử chỉ thật sự sống khi có người nhớ, có người kể và có người tiếp nối. Thế hệ trước đã viết nên những trang sử bằng tuổi trẻ và sự cống hiến; còn thế hệ chúng tôi phải viết tiếp bằng tri thức, trách nhiệm và cách mình sống trong thời bình.

Kể lại một câu chuyện để một con người không bị lãng quên. Gìn giữ một ký ức để một thời đại không bị lãng quên. Và sống thật tốt hôm nay để xứng đáng với những người đã viết nên ngày hôm qua.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn