Chiếc máy vô tuyến cuối cùng (1)
Mùa đông năm 1950, núi rừng Việt Bắc chìm trong sương mù dày đặc.
Giữa những cánh rừng im lặng, một tổ thông tin đang men theo con đường nhỏ để chuyển vị trí. Đi đầu là Nguyễn Thị Chiên. Trên vai bà không chỉ có khẩu súng mà còn mang theo chiếc máy vô tuyến và túi tài liệu được bọc cẩn thận trong tấm ni lông.
Đồng đội thường nói vui:
"Máy có hỏng thì sửa được, chứ mất liên lạc là cả đơn vị gặp khó."
Nguyễn Thị Chiên luôn gật đầu.
Bà hiểu rằng trên chiến trường, một bức điện đến đúng lúc có thể cứu được rất nhiều người.
Sinh ra trong một gia đình nông dân ở Thái Bình, bà sớm tham gia du kích khi tuổi còn rất trẻ. Những ngày đầu cầm súng, bà vừa chiến đấu, vừa làm công tác liên lạc, trinh sát và vận động nhân dân.
Có lần, đơn vị nhận nhiệm vụ phục kích một toán địch.
Trận đánh diễn ra quyết liệt.
Khi tiếng súng vừa dứt, Nguyễn Thị Chiên không vội nghỉ ngơi. Bà cùng đồng đội kiểm tra từng vị trí, đưa người bị thương về phía sau và nhanh chóng báo cáo tình hình để đơn vị cấp trên nắm được diễn biến.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
"Chị không thấy mệt sao?"
Bà cười:
"Mệt thì có. Nhưng việc của mình chưa xong."
Câu trả lời giản dị ấy phản ánh con người Nguyễn Thị Chiên.
Không thích nói về thành tích.
Không nhận phần việc nhẹ.
Việc gì khó, bà thường nhận trước.
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, bà tham gia nhiều trận đánh, trực tiếp tiêu diệt và bắt sống nhiều lính đối phương, lập nhiều chiến công xuất sắc.
Nhưng điều khiến đồng đội nhớ nhất không phải những con số ấy.
Mà là hình ảnh người nữ chiến sĩ luôn đi cuối đội hình sau mỗi trận đánh để chắc rằng không còn ai bị bỏ lại.
Sau hòa bình, nhiều người tìm gặp Nguyễn Thị Chiên và hỏi bí quyết để trở thành một anh hùng.
Bà chỉ cười hiền:
"Tôi chỉ làm việc mà người lính nào cũng phải làm."
Có lẽ chính sự khiêm nhường ấy khiến tên tuổi của bà càng được trân trọng.
Ngày nay, khi nhắc đến những người phụ nữ anh hùng của quân đội Việt Nam, Nguyễn Thị Chiên luôn là một trong những gương mặt tiêu biểu.
Cuộc đời bà nhắc chúng ta rằng lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những lời hô vang.
Đôi khi, nó hiện lên trong sự bền bỉ, tận tụy và ý thức hoàn thành nhiệm vụ đến cùng, dù ở bất cứ cương vị nào.
Sự thật lịch sử
Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930 tại Thái Bình.
Bà tham gia du kích từ rất sớm và lập nhiều chiến công trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Năm 1952, bà là nữ quân nhân đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau này, bà tiếp tục công tác trong Quân đội nhân dân Việt Nam và là tấm gương tiêu biểu về tinh thần chiến đấu, khiêm nhường và tận tụy.



