TẬP 26: CHIẾC MIG-17 TỪNG BAY CÙNG “BẢY” (Tiếp)
Một chiếc máy bay mạnh đến đâu...
nếu người điều khiển không biết sử dụng...
cũng có thể trở nên vô dụng.
Ngược lại...
một chiếc máy bay có hạn chế...
nếu nằm trong tay một phi công giỏi...
có thể trở thành một vũ khí cực kỳ nguy hiểm.
Nguyễn Văn Bảy hiểu điều đó.
Và ông biết rất rõ điểm mạnh của MiG-17.
Cự ly gần.
Đó là nơi chiếc MiG-17 có thể phát huy khả năng cơ động và hỏa lực pháo.
Không cần phải tìm cách đánh đối phương từ khoảng cách quá xa.
Không cần cố đua tốc độ với F-4.
Không cần lao vào một cuộc chiến mà đối phương có lợi thế.
Phải đưa trận đánh về khoảng cách mà người phi công MiG có thể kiểm soát.
Đó cũng chính là lý do những trận đánh của Nguyễn Văn Bảy thường gắn với hình ảnh:
áp sát.
Chiếc MiG-17 lao tới.
Mục tiêu lớn dần.
Khoảng cách thu hẹp.
Người phi công giữ bình tĩnh.
Rồi...
khai hỏa.
MiG-17 được trang bị pháo.
Với phi công Việt Nam, đây là một vũ khí rất quan trọng.
Không phải lúc nào tên lửa cũng là câu trả lời.
Ở cự ly gần...
một loạt đạn pháo chính xác có thể kết thúc trận đánh chỉ trong vài giây.
Nguyễn Văn Bảy từng nói về việc phải áp sát đối phương.
Đó không phải sự liều lĩnh vô nghĩa.
Đó là cách ông biến điểm yếu của MiG thành một lợi thế.



