Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Móc Câu Bên Bờ Sông

Cao Bằng18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1953, bên dòng sông Thao hiền hòa, một đơn vị bộ đội dừng chân để chuẩn bị vượt sông vào ban đêm. Ban ngày, mọi người tranh thủ ngụy trang, sửa lại trang bị và nghỉ lấy sức sau nhiều ngày hành quân liên tục.

Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ Bùi Văn Hòa, hai mươi hai tuổi, quê ở Phú Thọ.

Trước khi nhập ngũ.

Anh vốn là con của một gia đình làm nghề chài lưới.

Trong túi áo.

Hòa luôn mang theo một chiếc móc câu nhỏ đã cũ.

Không phải để câu cá.

Mà như một kỷ niệm về người cha.

Trước ngày chia tay.

Cha anh đặt chiếc móc câu vào tay con.

Rồi nói:

"Con người."

"Muốn đứng."

"Vững."

"Phải biết."

"Mình."

"Xuất phát."

"Từ đâu."

Những lúc nghỉ.

Hòa thường ngồi bên bờ sông.

Nhìn dòng nước lững lờ trôi.

Một buổi chiều.

Một cậu bé trong làng chạy đến.

Cần câu của em bị đứt lưỡi.

Hòa lấy ngay chiếc móc câu mới trong ba lô.

Buộc lại giúp em.

Còn chiếc móc cũ của cha.

Anh vẫn giữ nguyên.

Cậu bé cười rạng rỡ.

"Mai."

"Cháu sẽ."

"Câu cá."

"Cho mẹ."

Hòa xoa đầu em.

Ánh mắt xa xăm nhìn về phía quê nhà.

Đêm hôm ấy.

Đơn vị vượt sông an toàn.

Bóng những người lính lặng lẽ khuất dần trong màn sương.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng La Văn Cầu, người đã vượt qua đau đớn để hoàn thành nhiệm vụ trong những thời khắc quyết định của chiến dịch.

Ông nói:

"Sức mạnh."

"Không chỉ."

"Nằm."

"Ở cơ bắp."

"Mà còn."

"Ở ý chí."

"Không lùi."

Hòa siết nhẹ chiếc móc câu trong lòng bàn tay.

Anh hiểu rằng.

Điều giữ mình mạnh mẽ.

Là tình yêu dành cho quê hương và gia đình.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hòa trở về với nghề chài lưới trên dòng sông cũ.

Chiếc móc câu năm xưa được ông đặt trong một chiếc hộp tre nhỏ.

Một buổi sáng.

Đứa cháu theo ông đi thả lưới.

Tò mò hỏi:

"Ông ơi."

"Sao."

"Chiếc móc."

"Này."

"Cũ vậy?"

Hòa mỉm cười.

Ông đưa chiếc móc câu lên trước ánh nắng.

"Vì."

"Nó từng."

"Theo ông."

"Qua."

"Những năm."

"Khó khăn."

"Và nhắc."

"Ông."

"Rằng."

"Dòng sông."

"Có thể."

"Chảy xa."

"Nhưng."

"Luôn."

"Trở về."

"Biển lớn."

Đứa cháu khẽ gật đầu.

Xa xa, mặt sông lấp lánh ánh nắng sớm.

Tiếng mái chèo khua nhẹ trên làn nước trong.

Hòa nhìn dòng sông quê hương.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, mỗi người lính đều mang theo một phần ký ức của gia đình và quê hương. Chính những điều bình dị ấy đã tiếp thêm nghị lực để họ vượt qua gian khó, gìn giữ niềm tin và trở về xây dựng cuộc sống hòa bình trên chính mảnh đất mình yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn