CHIẾC MŨ CỐI ĐỰNG ĐẦY NƯỚC MƯA
CHIẾC MŨ CỐI ĐỰNG ĐẦY NƯỚC MƯA
Bác Bình chỉ vào chiếc mũ cối đã bạc màu đặt trên bàn.
"Các cháu nghĩ chiếc mũ này chỉ để đội thôi à?"
Rồi bác kể.
Mùa khô trên Trường Sơn có những ngày khát đến cháy cổ.
Suối cạn.
Bi đông hết nước.
Đơn vị phải chờ từng cơn mưa.
Mỗi khi mưa xuống, ai cũng úp mũ cối xuống đất để hứng nước.
Có người còn căng tăng võng thành máng dẫn.
Đợi đầy mũ rồi chuyền cho đồng đội.
Không ai uống trước.
Người bị sốt rét được ưu tiên.
Người bị thương được ưu tiên.
Bác cười:
"Ngày ấy chiếc mũ vừa che nắng, vừa hứng nước, vừa làm chậu rửa mặt."
Rồi bác vuốt nhẹ vành mũ.
"Bây giờ đội nó chỉ để dự lễ."
"Nhưng bác vẫn nhớ những cơn mưa năm ấy."
Tôi nhìn chiếc mũ cối cũ.
Chợt thấy một vật rất bình thường lại chứa đựng biết bao ký ức.


