Chiếc mũ đan tay và ký ức đau thương nơi chiến trường miền Nam của Liệt sĩ Đồng Văn Thịnh
Mỗi tấc đất, mỗi ngọn cỏ trên dải đất hình chữ S hôm nay đều mang trong mình một phần máu xương của những người con anh dũng. Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước khốc liệt nhất, quê hương thôn Heo, xã Nghĩa Hòa, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang (cũ) đã tiễn đưa biết bao thế hệ thanh niên lên đường. Một trong những câu chuyện xúc động, đầy tự hào của dòng họ và quê hương tôi chính là hành trình cống hiến của ông ngoại tôi – Liệt sĩ Đồng Văn Thịnh.
Liệt sĩ Đồng Văn Thịnh sinh năm 1938. Vào năm 1965, khi ngọn lửa chiến tranh lan rộng và ngày càng cam go, người thanh niên trẻ tuổi ấy đứng trước một quyết định lớn lao. Khi đó, ông đang có một mái ấm gia đình hạnh phúc, bình dị bên người vợ hiền và đặc biệt là ba người con thơ dại còn đang tuổi ẵm bửa, bập bẹ tập đi. Tiếng khóc, tiếng cười của đàn con nhỏ luôn là sợi dây níu giữ đôi chân của bất kỳ người làm cha nào. Thế nhưng, khi Tổ quốc lâm nguy, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt, gác lại nỗi niềm riêng và tình cốt nhục, người cha trẻ 27 tuổi đã quyết tâm khoác lên mình tấm áo lính, tạm biệt quê hương Nghĩa Hòa để dấn thân vào chiến trường khốc liệt.
Hành quân vào miền Nam, ông cùng đơn vị trực tiếp đối mặt với những thử thách cam go nhất. Ký ức về ông được lưu giữ vẹn nguyên qua lời kể nghẹn ngào của ông Vũ Văn Nhi (sinh năm 1944), một người em, người đồng đội ít tuổi hơn cùng đơn vị may mắn sống sót trở về. Ông Nhi vẫn nhớ như in hình ảnh "anh Thịnh" hiền lành, luôn hết mực yêu thương, nhường nhịn đàn em. Kỷ niệm thiêng liêng cuối cùng giữa hai người là chiếc mũ do chính tay ông ngoại tôi đan để tặng cho người em Vũ Văn Nhi. Thế nhưng, định mệnh chiến tranh thật nghiệt ngã, vừa hôm trước nhận chiếc mũ đan tay thấm đượm tình đồng chí, thì ngay ngày hôm sau, ông ngoại tôi đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến ác liệt.
Đó là trận đánh đối đầu trực diện với lực lượng sừng sỏ quân đội Nam Triều Tiên (Hàn Quốc) dưới thời chính quyền Park Chung-hee (Bắc Chung Hi) hiệp lực cùng quân đội Mỹ. Sau trận đánh, để xóa sạch dấu vết và che giấu tội ác, quân địch tàn bạo đã dùng xe lu hạng nặng cán qua chiến trường. Xương thịt của ông ngoại tôi cùng các đồng đội đã nát tan, hòa quyện vào lòng đất mẹ miền Nam khốc liệt. Nỗi đau ấy vẫn âm ỉ đến tận ngày hôm nay, khi trải qua bao nhiêu năm tháng hòa bình, gia đình tôi vẫn chưa thể tìm lại được hài cốt của ông.



