CHIẾC MŨ RƠM
CHIẾC MŨ RƠM
Bà nói:
“Đội cho đỡ nắng.”
Anh đội thử rồi cười.
“Đẹp không mẹ?”
Bà cũng cười.
“Đẹp.”
Chiếc mũ theo anh đi xa.
Sau này, nó được gửi về gia đình.
Vành mũ đã cũ.
Người mẹ đặt nó lên chiếc tủ gỗ.
Bà không dùng.
Mỗi lần nhìn thấy, bà lại nhớ hình ảnh con trai đội chiếc mũ và đứng ngoài sân.
Nhiều năm sau, cháu bà hỏi:
“Ngày trước mọi người đội mũ này thật à?”
Bà gật đầu.
“Ừ.”
Đứa trẻ đội thử chiếc mũ.
Nó rộng hơn đầu mình.
Mọi người cùng cười.
Trong khoảnh khắc ấy, người con dường như trở lại qua câu chuyện của mẹ.
Kỷ vật không chỉ để buồn.
Nó còn giúp gia đình nhớ về những khoảnh khắc vui.
Chiếc mũ rơm đã đi qua nhiều năm.
Nó từng che nắng cho một người trẻ.
Sau đó trở thành vật lưu niệm.
Và cuối cùng trở thành một câu chuyện được kể cho thế hệ sau.



