Chiếc mũ rơm giữa "tọa độ lửa" – Câu chuyện có thật về Anh hùng Ngô Thị Tuyển
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngô Thị Tuyển là nữ dân quân nổi tiếng ở Hà Tĩnh với sức khỏe phi thường và ý chí bền bỉ. Một trong những hình ảnh được nhiều đồng đội nhớ nhất là chiếc mũ rơm luôn theo chị trên những cung đường bom đạn, nơi chị cùng lực lượng thanh niên xung phong vận chuyển hàng hóa, san lấp hố bom để giữ cho tuyến chi viện không bao giờ bị tắc.
Năm 1967, tuyến đường 15A ở Hà Tĩnh ngày nào cũng rung chuyển bởi bom Mỹ.
Ban ngày, máy bay quần thảo.
Ban đêm, hàng đoàn xe vận tải lại nối đuôi nhau vào Nam.
Muốn những chuyến xe không bị chậm, lực lượng dân quân và thanh niên xung phong phải có mặt ngay sau mỗi trận ném bom.
Trong số đó có cô gái mới ngoài hai mươi tuổi Ngô Thị Tuyển.
Trước khi lên đường, chị chỉ đội một chiếc mũ rơm được đan dày nhiều lớp.
Chiếc mũ không thể chống được bom đạn.
Nhưng nó giúp che những mảnh đất đá văng xuống sau mỗi vụ nổ.
Đồng đội thường đùa:
"Chiếc mũ này theo Tuyển còn nhiều hơn cái bóng."
Mỗi lần còi báo yên vừa dứt, Ngô Thị Tuyển lại là một trong những người đầu tiên lao ra mặt đường.
Người cầm cuốc.
Người cầm xẻng.
Riêng chị thường nhận phần việc nặng nhất.
Có hôm, một quả bom vừa nổ làm sập cả đoạn đường.
Đất đá ngổn ngang.
Nếu không thông đường kịp, đoàn xe phía sau sẽ phải dừng lại, dễ trở thành mục tiêu của máy bay địch.
Ngô Thị Tuyển cùng đồng đội làm việc liên tục suốt nhiều giờ.
Đất bám đầy quần áo.
Mồ hôi hòa với bụi đỏ.
Đến khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua an toàn, mọi người mới ngồi xuống nghỉ.
Một đồng đội nhìn chiếc mũ rơm đã thủng nhiều chỗ rồi nói:
"Mai đổi cái khác nhé!"
Chị cười:
"Mũ rách còn vá được. Đường phải thông trước đã."
Không chỉ nổi tiếng vì tinh thần dũng cảm, Ngô Thị Tuyển còn được biết đến với sức khỏe đặc biệt.
Trong một lần phục vụ chiến trường, chị đã gánh khối lượng hàng rất lớn vượt quãng đường dài, trở thành tấm gương được nhiều đơn vị học tập.
Sau này, chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều khiến đồng đội nhớ nhất về chị không chỉ là những con số kỷ lục, mà là hình ảnh cô gái nhỏ bé với chiếc mũ rơm cũ kỹ, luôn có mặt ở những nơi bom vừa dứt, góp phần giữ cho mạch máu giao thông chi viện miền Nam không bao giờ ngừng chảy.



