Chiếc Mũ Tai Bèo Bạc Màu
Một chiếc mũ tai bèo bạc màu theo người lính trẻ đi qua những năm tháng chiến tranh gian khó, lưu giữ tình đồng đội và những ký ức không phai của thời hoa lửa.
Năm 1970, ông Đỗ Văn Hải vừa bước sang tuổi 20, làm nhiệm vụ giao liên ở một khu vực rừng núi. Công việc của ông là đưa thư từ, tài liệu và dẫn đường cho các tổ công tác đi qua những cung đường hiểm trở. Có những chuyến đi kéo dài từ lúc trời còn chưa sáng đến khi đêm xuống. Có hôm mưa rừng kéo dài. Đường đất trơn trượt. Quần áo lúc nào cũng ướt. Trong tổ giao liên có anh Phan Quốc Duy, quê Quảng Bình. Anh Duy lớn hơn ông Hải vài tuổi. Kinh nghiệm nhiều. Tính tình điềm đạm. Anh có một chiếc mũ tai bèo đã bạc màu vì nắng gió. Phía trong vành mũ có dòng chữ nhỏ viết bằng bút mực: "Đi bình an, về bình an." Ông Hải từng hỏi: — "Ai viết vậy anh?" Anh Duy cười: — "Mẹ anh." Một buổi chiều cuối mùa mưa. Hai người nhận nhiệm vụ đưa tài liệu đến một đơn vị đóng quân cách đó nhiều cây số. Đường đi qua nhiều đoạn dốc trơn. Đến gần tối. Mưa bất ngờ đổ xuống. Gió mạnh. Ông Hải đi phía sau. Trượt chân ngã xuống một đoạn đất lầy. Tài liệu mang theo suýt bị ướt. Anh Duy quay lại. Không nói nhiều. Anh tháo chiếc mũ tai bèo của mình che lên túi tài liệu. Hai người tiếp tục đi. Mưa vẫn rất lớn. Đến nơi. Tài liệu còn nguyên. Chiếc mũ thì đã ướt sũng. Đêm ấy. Ngồi bên bếp lửa hong lại chiếc mũ cũ. Ông Hải nhìn dòng chữ bên trong vành mũ. "Đi bình an, về bình an." Ông nhớ mãi. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Hải đến thăm người đồng đội cũ. Anh Duy lấy từ chiếc tủ gỗ ra chiếc mũ năm nào. Màu vải đã nhạt đi nhiều. Đường chỉ cũng cũ. Nhưng dòng chữ vẫn còn. Ông Hải ngồi lặng rất lâu. Ngoài sân. Nắng chiều nghiêng xuống khoảng đất nhỏ. Có những món đồ của thời hoa lửa đi qua năm tháng vẫn còn ở lại. Không chỉ vì đó là kỷ vật. Mà bởi bên trong chúng là cả một quãng thanh xuân, những con người từng đồng hành và những điều bình dị mà người ta mang theo suốt cả cuộc đời.


