Chiếc Mũ Tai Bèo Bên Bờ Sông
Một chiếc mũ tai bèo cũ đã giúp nhận ra người đồng đội trong đêm tối và trở thành kỷ vật gắn với tình đồng chí sâu nặng nơi chiến trường.
Ông Trịnh Văn An kể rằng vào mùa mưa năm 1972, đơn vị công binh của ông làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại một bến vượt sông ở miền Trung. Đây là khu vực thường xuyên phải hoạt động về đêm để bảo đảm an toàn cho các đoàn xe vận tải. Trong đơn vị có anh Lê Văn Thịnh, một chiến sĩ quê ở Quảng Bình. Chiếc mũ tai bèo của anh đã bạc màu vì nắng gió, phía trong vành mũ còn được khâu một mảnh vải nhỏ ghi tên người mẹ. Anh thường nói vui: — Có mất gì thì mất, chiếc mũ này nhất định không được mất. Một đêm, sau một trận mưa lớn, nước sông dâng cao và dòng chảy trở nên rất mạnh. Trong lúc hỗ trợ đưa vật tư qua sông, một chiến sĩ trẻ bất ngờ trượt chân xuống nước. Trời tối, tầm nhìn hạn chế nên mọi người rất khó xác định vị trí của anh. Giữa lúc khẩn cấp ấy, ông An nhìn thấy một chiếc mũ tai bèo đang nổi lập lờ trên mặt nước gần bờ. Nhận ra đó là chiếc mũ quen thuộc của anh Thịnh, ông lập tức cùng đồng đội lao đến khu vực ấy. Quả nhiên, anh Thịnh đang cố giữ người chiến sĩ trẻ bị nạn và bám vào một cành cây ven bờ. Nhờ phát hiện kịp thời, cả hai được đưa lên bờ an toàn. Sau khi mọi việc ổn thỏa, mọi người mới biết rằng khi thấy đồng đội gặp nguy hiểm, anh Thịnh đã không ngần ngại nhảy xuống cứu. Trong lúc vật lộn với dòng nước, chiếc mũ bị cuốn khỏi đầu và vô tình trở thành dấu hiệu giúp đồng đội tìm thấy họ. Sáng hôm sau, một chiến sĩ nhặt lại được chiếc mũ mắc trên đám cỏ ven sông. Dù méo mó và sũng nước, anh Thịnh vẫn vui vẻ phủi sạch bùn đất rồi đội lên đầu. Ông An nhớ mãi câu nói của anh: — Mũ có thể cũ, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ cũ. Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, người chiến sĩ từng được cứu năm ấy đã kể lại câu chuyện với lòng biết ơn sâu sắc. Chiếc mũ tai bèo giờ đã phai màu gần hết, nhưng anh Thịnh vẫn giữ trong tủ kỷ vật. Mỗi khi nhìn thấy nó, ông và các đồng đội lại nhớ về những năm tháng gian khó, nơi con người luôn sẵn sàng hy sinh quyền lợi cá nhân để giúp đỡ nhau. Đối với ông Trịnh Văn An, chiếc mũ tai bèo bên bờ sông không chỉ là vật dụng của người lính, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự sẻ chia và nghĩa tình đồng chí trong những năm tháng thời hoa lửa.



