CHIẾC MŨ TAI BÈO CŨ
CHIẾC MŨ TAI BÈO CŨ
Chiếc mũ tai bèo của anh Sơn đã bạc màu sau nhiều năm hành quân giữa nắng gió Trường Sơn. Vành mũ sờn rách, có chỗ còn được vá lại bằng chỉ dù màu xanh bộ đội.
Nhưng anh chưa bao giờ bỏ nó.
“Đội quen rồi,” anh thường cười như vậy.
Trong đơn vị, ai cũng nhận ra anh từ xa nhờ chiếc mũ cũ ấy. Những lúc nghỉ chân, anh thường tháo mũ quạt cho đồng đội hoặc che nắng cho thương binh nằm bên đường.
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị anh nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn lên điểm cao giữa lúc chiến sự đang rất ác liệt.
Con đường núi đầy đá sắc và hố bom.
Trời nóng đến nghẹt thở.
Khi gần tới đỉnh dốc, pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một chiến sĩ trẻ hoảng loạn lao khỏi đội hình.
Anh Sơn chạy theo kéo đồng đội xuống hố tránh pháo.
Mảnh đạn găm trúng vai anh nhưng anh vẫn cố giữ người lính trẻ trong lòng để che chắn.
Sau trận pháo kích, người chiến sĩ kia sống sót.
Còn chiếc mũ tai bèo của anh Sơn nằm lại bên mép hầm đất, phủ đầy bụi đỏ chiến trường.
Nhiều năm sau, người lính trẻ ấy vẫn giữ chiếc mũ cũ như một kỷ vật thiêng liêng.
Bởi có những con người đã dùng cả thân mình để che chở đồng đội giữa thời hoa lửa.


