CHIẾC MŨ TAI BÈO CŨ
CHIẾC MŨ TAI BÈO CŨ
Chiếc mũ tai bèo của anh Lợi đã bạc màu sau nhiều năm hành quân.
Vành mũ sờn rách, một bên quai được buộc lại bằng dây dù xanh.
Đồng đội nhiều lần bảo đổi chiếc mới nhưng anh không chịu.
Anh nói:
“Mũ này theo tôi từ ngày đầu nhập ngũ.”
Mỗi lần hành quân qua những cánh rừng nắng gắt, anh thường kéo thấp vành mũ rồi cười:
“Có nó che nắng tốt lắm.”
Một lần đơn vị tải thương vượt qua khu vực vừa bị bom cày nát.
Khói bụi phủ kín lối đi.
Một chiến sĩ trẻ bị ngất giữa đường vì kiệt sức.
Anh Lợi tháo bình nước đưa cho đồng đội rồi cõng người lính ấy đi suốt quãng đường còn lại.
Khi gần tới nơi trú quân, pháo địch bất ngờ dội xuống.
Người thương binh sống sót.
Còn chiếc mũ tai bèo cũ nằm lại bên con đường đất đỏ năm ấy.
Sau hòa bình, người chiến sĩ được cứu vẫn giữ chiếc mũ ấy trong căn phòng nhỏ của mình.
Ông nói rằng đó không chỉ là chiếc mũ của một người lính, mà là ký ức của cả một thời tuổi trẻ đã đi qua trong khói lửa chiến tranh.


