Chiếc mũ tai bèo năm ấy
Chiếc mũ cũ đã theo bác qua những năm tháng gian khổ và trở thành kỷ vật lưu giữ hình ảnh người lính trẻ.
Bác Phúc vẫn nhớ chiếc mũ tai bèo đã theo mình trong những năm tháng quân ngũ. Ngày nhận chiếc mũ, bác còn rất trẻ, chưa hình dung được nó sẽ đồng hành với mình qua bao nhiêu chặng đường.
Chiếc mũ theo bác qua những ngày nắng gắt, những trận mưa rừng và những buổi hành quân kéo dài. Vành mũ dần bạc màu, vải mềm đi, một vài chỗ xuất hiện những đường chỉ sờn.
Có những hôm trời mưa, chiếc mũ được dùng để che phần nào nước trên khuôn mặt. Những ngày nắng, nó giúp giảm bớt cái nóng trên những chặng đường dài.
Bác nhớ nhất là hình ảnh những người lính trẻ với chiếc mũ trên đầu, ba lô trên vai, cùng nhau đi qua những con đường xa lạ.
Sau ngày trở về, chiếc mũ được bác cất vào một chiếc hộp nhỏ.
Nhiều năm trôi qua, bác vẫn giữ nó như giữ một phần tuổi trẻ. Mỗi lần nhìn chiếc mũ cũ, bác lại nhớ đến những người đồng đội, những chặng đường và những năm tháng không thể quay trở lại.



