Thân nhân liệt sĩ, người có công

Chiếc mũ tai bèo trên bàn thờ

Một người mẹ suốt nhiều năm vẫn giữ chiếc mũ tai bèo của con trai liệt sĩ trên bàn thờ như giữ lại một phần tuổi trẻ của con.

Đắk Lắk10/04/2026H Ray Ni Bu Dăm (Xã Buôn Đôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con trai bà Mai lên đường khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày đi, anh cười rất tươi, nói với mẹ rằng đánh xong giặc sẽ về sửa lại mái nhà, sẽ đưa mẹ đi chợ phiên như ngày nhỏ. Nhưng lời hẹn ấy mãi mãi không thành.

Ngày nhận giấy báo tử, bà Mai lặng người. Bà không khóc lớn, chỉ ôm chặt chiếc mũ tai bèo con để lại mà ngồi nhìn ra cổng. Từ đó, chiếc mũ ấy được bà đặt trang trọng trên bàn thờ, ngay bên cạnh di ảnh.

Năm nào cũng vậy, vào những ngày giỗ con, bà lại lấy khăn lau nhẹ chiếc mũ, vuốt cho phẳng từng nếp vải đã bạc màu. Có người bảo giữ mãi một kỷ vật cũ như thế chỉ thêm đau lòng. Bà khẽ nói:
– Còn chiếc mũ ở đây, tôi còn thấy con như chưa đi xa.

Câu nói mộc mạc ấy khiến ai nghe cũng rưng rưng. Bởi chiến tranh không chỉ in dấu nơi chiến trường, mà còn in sâu trong những căn nhà có người mãi mãi không trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn