CHIẾC MUỖNG NHÔM CONG CÁN
CHIẾC MUỖNG NHÔM CONG CÁN
Anh Lợi có một chiếc muỗng nhôm đã cong phần cán sau lần bị ba lô đè mạnh trong lúc chạy tránh bom. Dù vậy, anh vẫn giữ nó suốt nhiều năm hành quân.
Chiếc muỗng ấy theo anh qua biết bao bữa cơm độn sắn, những nồi cháo loãng giữa rừng sâu và cả những đêm chia nhau từng ngụm nước nóng.
Có lần thương binh bị sốt không cầm nổi tay, anh Lợi ngồi bên cạnh đút từng thìa cháo nhỏ.
Đồng đội nhìn chiếc muỗng cong rồi bảo:
“Đổi cái khác đi anh.”
Anh cười:
“Dùng quen rồi.”
Giữa chiến tranh, có những thứ cũ kỹ trở thành một phần ký ức không nỡ rời xa.
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị bị pháo kích khi đang vượt qua khu rừng thấp.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại giữa bãi đất đầy khói bụi.
Anh Lợi lao tới kéo đồng đội vào giao thông hào.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, chiếc muỗng nhôm cong cán vẫn còn được giữ lại như một kỷ vật của thời hoa lửa.


