Cựu chiến binh

Chiếc Muỗng Nhôm Gò Từ Xác Pháo Sáng Và Nồi Cháo Nóng Đêm Quân

Thời hoa lửa là những năm tháng mà sự khéo léo và tình người tỏa sáng rực rỡ ngay trong những hoàn cảnh khốc liệt nhất của chiến tranh. Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Thị Thanh kể về chiếc muỗng nhỏ được gò nắn thủ công từ vỏ nhôm của quả pháo sáng địch, trở thành dụng cụ đặc biệt để mớm từng thìa cháo nóng hổi cho thương binh qua cơn hoạn nạn.

Thanh Hóa16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc Muỗng Nhôm Gò Từ Xác Pháo Sáng Và Nồi Cháo Nóng Đêm Quân Y

  • Nhân chứng lịch sử: Cựu chiến binh, y tá mặt trận Lê Thị Thanh (sinh năm 1951, hiện sinh sống tại thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ).

  • Bối cảnh: Mùa thu năm 1971, tại một trạm phẫu thuật dã chiến ẩn mình dưới tán rừng nguyên sinh vùng Vĩnh Linh (Quảng Trị).

  • Mô Tả Câu Chuyện

    Thời hoa lửa là những năm tháng mà sự khéo léo và tình người tỏa sáng rực rỡ ngay trong những hoàn cảnh khốc liệt nhất của chiến tranh. Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Thị Thanh kể về chiếc muỗng nhỏ được gò nắn thủ công từ vỏ nhôm của quả pháo sáng địch, trở thành dụng cụ đặc biệt để mớm từng thìa cháo nóng hổi cho thương binh qua cơn hoạn nạn.


    Nội Dung Chi Tiết Câu Chuyện

    Tháng 9 năm 1971, tuyến lửa Quảng Trị ngày đêm oằn mình hứng chịu bom đạn. Trạm phẫu dã chiến của chị Thanh luôn trong tình trạng quá tải, đón nhận các chiến sĩ bị thương nặng từ mặt trận chuyển về.


    Nữ y tá trẻ Lê Thị Thanh khi ấy vừa tròn 20 tuổi, theo đơn vị vào Nam chưa lâu, đôi bàn tay gầy gò nhưng vô cùng khéo léo, ngày đêm túc trực bên giường bệnh để chăm sóc anh em.


    1. Sáng Khởi Từ Vỏ Pháo Sáng

    Trong trạm phẫu, dụng cụ y tế và đồ dùng sinh hoạt thiếu thốn trăm bề, đặc biệt là thìa (muỗng) để mớm cháo, uống thuốc cho những thương binh bị thương vùng hàm mặt hoặc chưa thể tự ngồi dậy.


    "Hồi đó, mỗi lần máy bay địch thả pháo sáng ban đêm, xác vỏ nhôm của chúng rớt lại trắng rừng," bà Thanh bồi hồi nhớ lại, ánh mắt ngấn lệ hoài niệm. "Tôi liền nảy ra ý định nhặt những mảnh vỏ nhôm ấy về, dùng búa nhỏ gõ dẹt rồi mài giũa thành những chiếc muỗng nhỏ."

    Dưới ánh đèn dầu mập mờ trong hầm, chỉ bằng một mẩu sắt nhỏ làm đe và chiếc búa gò tự chế, chị miệt mài gò nắn suốt mấy buổi tối để tạo ra những chiếc muỗng nhôm sáng loáng, vừa tay cầm.


    2. Thìa Cháo Ấm Lòng Giữa Đạn Bom

    Vào một đêm mưa tầm tã, một chiến sĩ pháo binh bị thương nặng vùng tay và ngực được đưa vào hầm. Anh mất nhiều máu, cơ thể kiệt quệ, không thể tự cầm thìa ăn uống.


    Chị Thanh dịu dàng đỡ đầu anh lên, tay cẩn thận cầm chiếc muỗng nhôm tự chế múc từng thìa cháo loãng nấu bằng gạo sấy mang lại bón cho anh.


    "Nhìn anh rưng rưng xúc động nuốt từng ngụm cháo ấm áp để lấy lại sức lực, lòng tôi thắt lại," bà Thanh xúc động chia sẻ. "Chiếc muỗng nhỏ làm từ vỏ pháo sáng địch không chỉ là vật dụng cứu đói, mà còn gói gọn tất cả tấm lòng, sự chăm sóc ân cần của hậu phương dành cho tiền tuyến."

    3. Ký ức Về Tình Đồng Chí Keo Sơn

    Vượt qua muôn vàn gian khổ, chiếc muỗng nhôm dã chiến ngày ấy đã theo chân đội ngũ quân y cứu chữa cho biết bao thế hệ chiến sĩ qua những năm tháng khốc liệt nhất của thời hoa lửa.


    Chiến tranh đã qua đi, những chiếc muỗng kỷ niệm năm xưa nay không còn giữ lại được nhiều, nhưng ký ức về bát cháo nóng hổi và tấm lòng nhân hậu của người nữ y tá trẻ vẫn mãi là trang đẹp đẽ trong cuộc đời người cựu chiến binh trung du.


    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện xúc động khác về những nẻo đường hành quân hay tình cảm quân dân thời kỳ đó không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn