Chiếc Muỗng Nhôm Khắc Tên Quê Hương
Chiếc Muỗng Nhôm Khắc Tên Quê Hương
Nhân chứng kể: Hoàng Văn Định (Cựu chiến binh Trung đoàn 9, Sư đoàn 325)
"Tài sản quý giá nhất của một người lính bộ binh đi chiến dịch đôi khi giản dị đến không ngờ. Với tôi, đó là chiếc muỗng nhôm rẻ tiền, méo mó găm ở cạp ba lô. Chiếc muỗng ấy theo tôi từ ngày rời làng quê chiêm trũng Lý Nhân (Hà Nam) nhập ngũ. Để không bị lẫn với đồ đạc của đồng đội khi ăn cơm tập thể, tôi đã dùng mũi dao găm khắc nguệch ngoạc lên cán muỗng ba chữ: 'Lý Nhân Hà' kèm theo hình một nhành lúa nhỏ.
Qua những tháng ngày dầm mưa dãi nắng ở mặt trận Quảng Trị, cơm nắm nhiều khi dính đầy cát bụi hố bom, chiếc muỗng nhôm là người bạn trung thành nhất giúp tôi nuốt trôi từng hạt gạo mốc để lấy sức chiến đấu. Mỗi lần nhìn vào ba chữ khắc trên cán muỗng, tôi như thấy lại bóng dáng người mẹ già đang khom lưng trên cánh đồng lúa chín quê nhà, thấy dòng sông Châu hiền hòa chảy qua rặng nhãn. Nó là sợi dây vô hình kết nối tôi với hậu phương yêu dấu.
Trong trận đánh giành giật từng ngôi nhà ở thị xã Quảng Trị, một mảnh đạn phạt qua chiếc túi áo ngực của tôi, đâm trúng vào chiếc muỗng nhôm tôi đang dắt tạm ở đó. Chiếc muỗng bị bẻ cong gập lại, đỡ cho tôi một vết thương chí mạng vào xương sườn. Tôi giữ chiếc muỗng cong ấy như một chiếc bùa hộ mệnh suốt cuộc đời. Nó không chỉ là vật dụng ăn cơm, nó là một mảnh hồn quê hương đã chở che, bảo vệ mạng sống cho người lính giữa làn bom bão đạn."


