Bài viết

Chiếc Nhẫn Cưới Bằng Đồng Thau Vỏ Đạn

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc Nhẫn Cưới Bằng Đồng Thau Vỏ Đạn

Nhân chứng kể: Lê Thị Mai Lê (Cựu TNXP Tổng đội 25, Tuyến đường chiến lược 15A)

"Tôi và anh Đức yêu nhau từ những ngày còn là học sinh trường cấp 3 lý tự trọng Hà Tĩnh. Lên đường nhập ngũ, anh vào bộ binh chiến đấu ở mặt trận Trị Thiên, còn tôi vào TNXP bám trụ ở ngã ba Đồng Lộc. Suốt bốn năm trời xa cách, sợi dây liên lạc duy nhất giữa hai đứa là những lá thư viết vội trên giấy học trò, gửi qua những chuyến xe tải chở hàng vào Nam ra Bắc. Đầu năm 1973, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, anh được nghỉ phép ba ngày ra Bắc an dưỡng và ghé qua trọng điểm tìm tôi.

Cuộc gặp gỡ diễn ra ngay bên cạnh một hố bom đã ráo nước mưa. Anh Đức gầy đi nhiều, nước da xám ngắt vì sốt rét rừng, cánh tay trái còn băng bó trắng xóa vết thương chưa lành da. Anh nắm lấy bàn tay chai sần vì cuốc đất của tôi, lặng lẽ rút từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn nhỏ xíu màu vàng óng. Đó không phải là nhẫn vàng mua ở tiệm kim hoàn, mà là chiếc nhẫn được anh cặm cụi tự giũa, tự uốn từ phần đồng thau của vỏ quả đạn pháo 20ly thu được sau một trận đánh đồn.

Mặt trong chiếc nhẫn, anh dùng mũi dao găm khắc hai chữ cái viết tắt tên hai đứa: 'Đ - L'. Anh đeo nhẫn vào ngón áp út của tôi rồi bảo: 'Chiếc nhẫn này được rèn qua lửa đạn, tình yêu của tụi mình cũng vậy, không có gì phá vỡ được đâu em'. Chúng tôi không có đám cưới rình rang, không có lời thề hẹn ước hoa mỹ, chỉ có chiếc nhẫn đồng thau vỏ đạn lấp lánh trên ngón tay con gái TNXP giữa công trường đầy nắng gió. Anh Đức đã ngã xuống trong chiến dịch Xuân 1975 lịch sử, chiếc nhẫn ấy tôi vẫn đeo trên tay suốt hơn năm mươi năm qua, nó đã ngả màu xỉn đen theo thời gian nhưng tình yêu thời hoa lửa ấy thì vẫn nguyên vẹn màu son sắt."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn