Chiếc Nhẫn Đính Hôn Bằng Đồng Thau
Chiếc Nhẫn Đính Hôn Bằng Đồng Thau
Nhân chứng kể: Nguyễn Bá Hùng (Cựu binh Trung đoàn 101, Mặt trận Quảng Trị)
"Trong những ngày tháng giằng co ác liệt tại thị xã Quảng Trị mùa hè năm 1972, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc. Một buổi chiều lặng gió hiếm hoi giữa hai loạt pháo kích, tôi ngồi dưới hầm chữ A cùng thằng Chính – người đồng đội thân thiết quê ở Yên Bái. Chính lôi từ trong túi áo ra một miếng đồng thau nhỏ cắt từ vỏ quả đạn pháo 20ly của địch, dùng chiếc dao găm mài nhẵn, tỉ mẩn uốn cong thành một chiếc nhẫn nhỏ xíu thô ráp.
Nó vừa mài vừa cười, đôi mắt sáng lên một niềm vui kỳ lạ: 'Tớ làm chiếc nhẫn này để dành tặng cho cái Lan ở quê nhà. Ra đi vội vã chưa kịp có quà đính hôn cho cô ấy, chiếc nhẫn vỏ đạn này sẽ là lời thề thủy chung của tớ'. Tôi nhìn ngón tay Chính tứa máu vì mài đồng thau sắc nhọn mà lòng nghẹn lại. Chiếc nhẫn đồng thau lấp lánh dưới ánh nắng chiều yếu ớt hắt qua cửa hầm, mang theo toàn bộ khát vọng hạnh phúc giản dị của một người lính trẻ.
Rạng sáng hôm sau, trận phản kích bằng xe tăng của địch dội trúng chốt chặn của tiểu đội. Chính hy sinh khi đang ôm bộc phá ngăn xích xe tăng địch. Tôi tìm thấy thân xác bạn nằm vùi trong đất cát, tay vẫn nắm chặt chiếc nhẫn đồng thau chưa kịp gửi về quê nhà. Tôi đã giữ chiếc nhẫn ấy suốt cuộc đời, sau ngày hòa bình, tôi lặn lội về tận Yên Bái để trao lại kỷ vật thiêng liêng ấy cho chị Lan. Chiếc nhẫn vỏ đạn năm ấy là một huyền thoại bi tráng về tình yêu thời hoa lửa."


