CHIẾC NHẪN NHÔM TRÊN BÊN PHÀ LONG ĐẠI
CHIẾC NHẪN NHÔM TRÊN BÊN PHÀ LONG ĐẠI
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Thảo (Cựu nữ dân quân hỏa tuyến, Quảng Bình)
"Bến phà Long Đại những năm chiến tranh phá hoại là một trong những tọa độ chết của đất lửa Quảng Bình. Địch đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt tuyến đường huyết mạch chi viện cho tiền tuyến. Thanh niên trong làng, đặc biệt là các cô gái dân quân, đều bám trụ bến phà 24/24 giờ để san lấp hố bom, kéo cao su dẫn phà qua sông dưới làn đạn rát mặt.
Tôi và anh Minh, chiến sĩ pháo thủ cao xạ bảo vệ bến phà, yêu nhau từ mùa hè năm 1967. Trận đánh đêm ngày 15 tháng 8 năm ấy, đơn vị anh Minh xuất sắc bắn rơi một chiếc máy bay phản lực thần sấm F-4 của Mỹ ngay sát triền sông. Sáng hôm sau, khi đi thu dọn mảnh vỡ máy bay, anh Minh đã nhặt một miếng nhôm nhỏ từ xác máy bay địch, dùng dũa mài ròng rã suốt hai đêm để làm thành một chiếc nhẫn nhỏ tặng tôi.
Anh đeo chiếc nhẫn nhôm vào ngón tay tôi, cười bảo: 'Nhẫn đính ước của tụi mình đó, làm từ xương tàn của giặc Mỹ. Chờ ngày đất nước hòa bình, anh dắt em về quê làm đám cưới rước em' . Chiếc nhẫn nhôm thô sơ ấy trở thành báu vật, là niềm tin son sắt giúp tôi vượt qua những đêm thức trắng san đường dưới làn mưa bom bão đạn.
Anh Minh đã hy sinh trong một trận oanh tạc dữ dội vào mùa đông năm sau, lời hẹn ước ngày hòa bình mãi mãi không thể thực hiện được. Chiếc nhẫn nhôm thời hoa lửa ấy đến nay vẫn nằm vẹn nguyên trên ngón tay tôi sau hơn nửa thế kỷ trôi qua, trở thành minh chứng cho một tình yêu cao đẹp, kiên trung bẻ gãy mọi sự tàn bạo của chiến tranh."


