Chiếc nỏ gãy trong hang đá
Vào thời Hoa Lư, tại vùng núi thuộc Tràng An, có một đội quân nhỏ đang bị quân giặc truy đuổi gắt gao. Trong đội quân ấy có một cung thủ trẻ tên Khôi. Anh nổi tiếng bắn cung giỏi, từng nhiều lần bảo vệ dân làng khỏi thú dữ trong rừng. Một lần, khi đang rút lui qua khe núi, đội quân bị phục kích. Mũi tên từ vách đá bắn xuống dày đặc, khiến họ phải ẩn vào một hang đá nhỏ. Trong lúc hỗn loạn, chiếc nỏ của Khôi bị va mạnh vào đá và gãy mất phần quan trọng. Anh nhìn chiếc nỏ trong tay, lòng rất lo lắng vì không còn vũ khí chiến đấu. Vị chỉ huy nói: — Không có cung nỏ, chúng ta khó mà chống cự được. Khôi nhìn ra cửa hang, nơi quân giặc đang tiến gần. Anh suy nghĩ rất nhanh rồi nói: — Dù nỏ gãy, ta vẫn còn sức và mắt. Xin cho tôi một ít dây và vài mũi tên. Khôi dùng dây buộc tạm chiếc nỏ gãy lại, tạo thành một vũ khí thô sơ nhưng vẫn có thể sử dụng. Anh chọn vị trí cao trong hang, nơi ánh sáng chiếu vào hẹp. Khi quân giặc tiến vào, Khôi bắn những mũi tên chính xác từ trong bóng tối. Mỗi mũi tên đều khiến quân địch hoang mang vì không biết kẻ tấn công ở đâu. Nhờ sự cầm cự đó, quân triều đình có thời gian tổ chức lại đội hình bên ngoài hang. Khi viện binh đến, quân giặc bị đánh bật khỏi khu vực núi đá. Sau trận chiến, Khôi nhìn chiếc nỏ gãy rồi nói: — Vũ khí có thể hỏng, nhưng lòng không được gãy. Vị tướng vỗ vai anh: — Người giữ được tinh thần như ngươi mới là vũ khí mạnh nhất. Từ đó, câu chuyện về chiếc nỏ gãy trong hang đá được người dân Hoa Lư truyền lại như một lời nhắc rằng ý chí có thể thay thế cả vũ khí trong những thời khắc nguy nan.



